“Cô…!”
Phương Uyển tức đến mức mắt hoa lên, suýt ngất. Cô c.ắ.n môi, hổ phẫn nộ, liếc sang Phó Bác Vũ cầu cứu: “Phó tổng, theo ngài đến đây mà cô công khai sỉ nhục như thế, thật quá đáng!”
Phó Bác Vũ còn kịp lên tiếng, Giang Như Ý trừng mắt quát: “Cô câm miệng!”
“Cô mà thêm một chữ nữa, mời khỏi văn phòng luôn đấy!”
Giọng cô lạnh như băng, khiến Phương Uyển tái mặt, mồ hôi lạnh túa gáy.
“Cô ngoài .” Giọng Phó Bác Vũ trầm thấp vang lên, nhưng với Phương Uyển.
Phương Uyển sững , trong lòng uất ức cam, nhưng vẫn cúi đầu, lí nhí đáp:
“Vâng.”
Rồi ngoan ngoãn bước ngoài, dù mặt đỏ bừng vì hổ. Dù , cô rõ, đàn ông mặt là doanh nhân tiếng tăm, lạnh lùng và tuyệt đối chấp nhận phản đối.
Phó Bác Vũ mà giận, cả giới tài chính run rẩy.
Trước khi khỏi phòng, Phương Uyển vẫn ngoái .
Giang Như Ý thì chễm chệ ở ghế trung tâm, xung quanh là giám đốc Hà cùng mấy phụ trách, ai nấy đều khách khí, cung kính.
Một cơn ghen âm ỉ dâng lên trong lòng cô : Con nhỏ dựa cái gì mà đối xử như chứ?
Cửa khép .
Giang Như Ý khẽ hừ mũi, hài lòng gật đầu. Cô xoay , đối diện Phó Bác Vũ.
Người đàn ông đối diện vẫn lạnh lùng, khí thế áp đảo, bộ vest đen tinh xảo ôm trọn dáng cao hơn mét tám, thấy đắt tiền.
Giang Như Ý liếc qua, trong đầu tự nhủ:
Ừm… cũng đấy chứ. là trai kiểu đ.á.n.h cho tỉnh .
Cô đang lén ngắm, thì phát hiện Phó Bác Vũ cũng đang , ánh mắt thản nhiên, nhưng rõ ràng là bắt quả tang.
Giang Như Ý lúng túng đến mức chỉ chui xuống gầm bàn.
“Ờ… tới là vì chuyện Hàn Tiểu Hạ đuổi việc ?”
“Thật .” Cô nhanh nhảu biện hộ: “ đuổi cô là vì cho cô thôi! Nghe là cháu gái , chắc cưng từ nhỏ, chứ ở công ty … dễ ăn h.i.ế.p lắm.”
Phó Bác Vũ cắt lời, giọng trầm và ngắn gọn: “Không .”
“Ơ? Gì cơ?”
Giang Như Ý ngẩn mấy giây mới hiểu , hóa đến vì chuyện đó.
Tốt quá!
Ngoài vụ “đá nhẹ” trong thang máy, cô cũng chẳng gì sai cả.
“Vậy đến tìm gì?”
“ đầu tư một chương trình thực tế tên là ‘Cuộc Đời Này Phải Vui’. Muốn ở khu du lịch sinh thái của cô.”
“À …” Giang Như Ý gật gù, trong đầu lập tức hiện lên dấu “$” to tướng.
Khu du lịch nhỏ của cô đang xây dựng dở, tuy cơ sở hạ tầng còn dang dở nhưng nếu show truyền hình đến , chẳng khác nào quảng cáo miễn phí.
Hơn nữa, dạo gần đây show “du lịch + giải trí” đang hot rần rần, xem thích xem nổi tiếng du lịch, trải nghiệm địa phương: tính giải trí, kéo khách du lịch thực tế. Show lên sóng là khỏi tốn tiền truyền thông luôn, hời quá còn gì!
Cô nhanh nhảu gật đầu: “Không thành vấn đề! Quay ở chỗ hết.”
Phó Bác Vũ khẽ : “Chúng định mời dàn khách mời gồm Đằng Ca, Mã Tỷ, Băng Thúc, Địch Đệ… thêm vài ngôi hạng A như Dĩnh Bảo. Ngoài , còn mời hai tổng tài độc tham gia để tăng độ bàn tán và lượt xem.”
Ánh mắt khẽ chuyển, cô với vẻ ý tứ: “Không Giang tổng hứng thú tham gia chương trình ?”
Giang Như Ý tròn mắt: “ á? Tham gia show thực tế hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-142-cho-diem-toi-da-luon.html.]
Anh mỉm nhạt, gì thêm.
Trong lòng Giang Như Ý kêu gào: Thôi xong , mà lên TV là thành trò mất!
Cô vội lắc đầu nguầy nguậy: “ , lên hình chắc thành quả cầu di động mất! Camera mà lia đến thì hỏng hết bố cục!”
Phó Bác Vũ liếc cô một cái: “Nếu cô đồng ý, tổ sản xuất thể đổi quảng cáo trong show thành quảng cáo cho tiệm vàng và phòng tranh của cô.”
“Chốt Deal!” Giang Như Ý lập tức bật dậy, mặt rạng rỡ như hoa nở.
Không chỉ quảng bá cho khu du lịch, còn quảng cáo luôn cho hai cửa hàng của , lời quá ! Thành ý thế , cho điểm tối đa luôn!
Cô hí hửng hỏi: “Vậy… cũng sẽ tham gia chứ?”
“Ừ.” Phó Bác Vũ gật nhẹ, giọng bình thản: “ với cô cùng tham gia.”
Giang Như Ý sững .
Phó Bác Vũ thì ho khẽ, tay che miệng, dáng vẻ lịch thiệp của một quý ông kiểu cũ.
Đến khi rời khỏi văn phòng, Giang Như Ý vẫn hồn. Cô cầm ly lên mà tay run run, lỡ đổ, cốc vỡ, mảnh sứ cứa ngón tay.
“Giang tổng, cô chứ?” Hà Thanh vội chạy , lấy hộp y tế .
“Không , …” Giang Như Ý gượng.
“Đưa tay băng cho.”
“Ờ, .”
Giang Như Ý im, tay giơ thẳng như cương thi để băng bó. Năm phút , cô xuống, thấy tay quấn kín như… móng heo.
“Hà Thanh .” Cô thở dài: “Có những chuyện… cưỡng cầu cũng vô ích thật.”
Hà Thanh: “…”
…
Chiều hôm đó, khi cô đến khu căn cứ việc, bước giọng Lục Viễn Chu:
“Tay em thế ?!”
Giang Như Ý nhún vai: “Không , xước tí thôi.”
“Không mà quấn như thế ?” Lục Viễn Chu cau mày, kéo cô tìm Trần Nguyên.
Trần Nguyên xem qua, khẽ: “Không gì nghiêm trọng, phát hiện sớm nên sẽ nhanh khỏi.”
Giang Như Ý liền tỉnh bơ: “Thấy , gì , chỉ là cắt da tí xíu thôi.”
Dù , trong mắt Lục Viễn Chu, cô vẫn là “ bình thường yếu ớt” dị năng, nên cẩn thận gấp đôi.
Trong lúc họ đang chuyện, Lâm Tuyền cùng Vương Chí Thành bước .
“Đội trưởng Lục, của Thành lũy Thủ đô đến .”
Vương Chí Thành xuống máy bay, theo là vài , mỗi kéo theo một chiếc rương to.
Anh nhạt: “Đây là hàng quý mang từ Thủ đô đến, chúng đổi một ngàn bao gạo và năm trăm ký rau.”
Giang Như Ý khoanh tay, nghiêng đầu : “Mở xem , xem bên trong là gì .”
Vương Chí Thành nhíu mày, liếc sang Lục Viễn Chu. Thấy gì, chỉ im lặng, vẻ như đồng ý cho cô quyết định.
Anh thoáng cau mày. Căn cứ từ khi nào để một phụ nữ chỉ huy thế?
khi ánh mắt dừng Giang Như Ý, như khựng .
Người phụ nữ mặt — xinh , tự tin, toát khí chất ai ngờ tới — khiến thoáng bối rối.