Giang Như Ý vội vàng chạy đến, ôm vai chị họ, hốt hoảng rút giấy lau nước mắt cho chị.
“Chị, chị đừng nữa mà… Là em sai , em nên nặng lời với chị.”
“Không, là chị cố gắng thôi.”
Vương Mạn Mạn cố gắng kìm cảm xúc, hít sâu vài mới nức nở dừng .
“Em chỉ bênh vực cho chị, chị … chị sợ mất lòng khác, sợ đồng nghiệp chị hòa đồng.”
Giang Như Ý thở dài, giọng nghiêm mà dịu: “Chị , ở nơi việc, ngốc nhất chính là cố gắng lòng tất cả .”
“Chị công ty là để việc, để kiếm tiền, để cải thiện cuộc sống chứ để chịu áp lực cảm xúc của khác, cũng để lấy lòng họ.”
“Giữ quan hệ với đồng nghiệp thì quan trọng, nhưng cũng giữ cách. Đừng để biến thành hầu, sợ đắc tội , . Cuối cùng thiệt thòi vẫn là .”
Vương Mạn Mạn im lặng một lúc khẽ gật đầu: “Ừ, chị hiểu .”
Lúc , cô cũng nhận , vì bận tâm chuyện công sở phức tạp, chi bằng dành thời gian và tâm trí để nâng cao năng lực của bản thì hơn.
Trước khi Vương mạn Mạn khỏi phòng, Giang Như Ý dặn thêm: “Em thấy cô Hàn Tiểu Hạ sai chị mấy việc linh tinh. Gặp yêu cầu vô lý thì từ chối nhé.”
“… chị cho khéo…”
“Không .” Giang Như Ý nhẹ: “Em gửi tin nhắn hướng dẫn cho chị, cứ như là .”
Cho cá bằng dạy cách câu. Giang Như Ý thể lúc nào cũng ở cạnh giúp chị, nên để chị học cách tự vững.
“Được …” Vương Mạn Mạn khẽ đáp.
Ra khỏi phòng, mắt cô vẫn còn đỏ hoe. Hàn Tiểu Hạ thấy, trong mắt thoáng qua chút khinh thường.
Vừa , cô còn sợ Giang tổng sẽ bênh Vương Mạn Mạn. Ai ngờ , kết quả là chị mắng cho . Nhìn cái dáng nhu nhược , lãnh đạo chắc chắn chẳng để mắt tới.
Hàn Tiểu Hạ liền lạnh, : “Vương Mạn Mạn, rảnh ? Giúp gửi gấp cái chuyển phát nhanh , sáu giờ tan đấy.”
Vương Mạn Mạn c.ắ.n môi, cảm giác điện thoại trong lòng bàn tay khẽ rung. Cô cúi đầu liếc , ngẩng lên, ánh mắt sáng quắc, dõng dạc : “Cô cũng sáu giờ tan hả? Cô sợ sống nổi tới lúc đó ?”
“Trẻ con nhà trẻ còn tự việc của , cô thiếu tay thiếu chân đấy?”
Cả văn phòng im phăng phắc.
Hàn Tiểu Hạ sững sờ, há hốc mồm lời nào. Một lát , cô hạ giọng, cố lấy thế chủ động: “Chỉ nhờ gửi chút hàng thôi mà cô khó ? Mới công ty, giúp tiền bối một chút thì ?”
Vương Mạn Mạn liếc tin nhắn điện thoại, đáp gọn, giọng đầy khí thế: “Cô lập công với Diêm Vương ?”
“Mỗi ngày bắt việc vặt, mệt đến ch.óng mặt, cô sợ c.h.ế.t sớm ? Hay cô nửa đêm tới nhà cô treo cổ luôn cho nhanh?”
“Đồ thần kinh!” Hàn Tiểu Hạ tức run , buông một câu xách kiện hàng gửi.
Vương Mạn Mạn bóng lưng cô , lòng nhẹ hẳn. Không ngờ thể khiến Hàn Tiểu Hạ cứng họng như .
Cảm giác … đúng là sảng khoái!
Cô thầm nghĩ: Biểu đúng là cái miệng lợi hại nhất đời!
Phải ghi hết mấy câu , còn dùng. Ai dám bắt nạt, cứ thế mà đáp trả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-138-mieng-luoi-loi-hai.html.]
Từ nay trở , Vương Mạn Mạn còn là nhút nhát nữa.
Cô là Nữu Hỗ Lộc – Vương Mạn Mạn!
Cô thẳng lưng, hiên ngang bàn việc.
Vài đồng nghiệp liếc , khẽ bàn tán:
“Hôm nay Vương Mạn Mạn khác hẳn nhỉ?”
“ , khí thế hẳn lên luôn.”
“Cảm giác như biến thành khác .”
“Lần ai mà nhờ vặt nữa chắc cũng nghĩ , kẻo phản đòn.”
Hàn Tiểu Hạ về, thấy liền hừ lạnh: “Loại hỉ nộ thất thường như thế nên bệnh viện tâm thần thì hơn!”
Vương Mạn Mạn nghiêng đầu, ngoáy ngoáy tai, nhàn nhạt đáp: “Cô quê ở Đôn Hoàng hả? Nhiều bích họa thật đấy.”
“Cô… cô cái gì?” Hàn Tiểu Hạ tức điên, giơ tay kéo tay áo Vương Mạn Mạn.
“Khuyên cô nhất nên buông .” Vương Mạn Mạn lạnh giọng: “Không thì chỉ cần ngã một cái, tháng cô khỏi cần lãnh lương.” Hàn Tiểu Hạ giật , theo phản xạ buông tay.
Vương Mạn Mạn vuốt tay áo nhàu, ngẩng đầu bước , chẳng thèm ngoái .
Hàn Tiểu Hạ tức đến nghiến răng, dậm chân một cái về bàn việc.
Từ khe cửa, Giang Như Ý thấy cảnh, khẽ gật đầu, mỉm hài lòng.
Cô gửi cho chị họ một tin nhắn: “Biểu hiện tệ, tiến bộ đấy.”
“Đối phó loại bắt nạt kẻ yếu, cứ thế mà .”
Vương Mạn Mạn xong, khóe miệng cong lên, gõ : “Yên tâm, em họ . Chị ghi chép hết !”
Giang Như Ý bật . Hy vọng , dù gặp bao nhiêu áp lực nơi công sở, chị họ cũng sẽ mạnh mẽ như hôm nay.
Chỉ là…
Cô Hàn Tiểu Hạ , e rằng nên để ở công ty nữa.
Nghĩ , cô nhấc điện thoại, gọi cho trưởng phòng Hà Thanh.
Một lát , cửa mở.
“Giang tổng, cô gọi ?”
“Ừ.” Giang Như Ý ngẩng đầu, bình tĩnh : “Sa thải Hàn Tiểu Hạ . thấy cô còn phù hợp với công ty nữa.”
Hà Thanh sững : “Sa… sa thải ạ? Đã xảy chuyện gì ?”
Thấy Giang Như Ý vẫn giữ gương mặt lạnh, vội thêm: “Nếu cô chỗ nào cô phật ý, gọi cô tới xin , ?”
Giang Như Ý liếc , giọng lạnh nhạt: “Xin thì cần gì sa thải nữa? Anh đang dạy cách quản đấy ?”
Hà Thanh thoáng run. Không hiểu Hàn Tiểu Hạ chuyện gì, mà khiến Giang tổng lạnh đến mức … khi lên Giang Như Ý, ánh mắt ánh lên vẻ ngạc nhiên.