Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 123: Bức Tường Đồng Vách Sắt Không Thể Xuyên Thủng

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:42:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Như Ý hừ một tiếng: " giận, tại giận, quyền gì mà giận chứ?"

giận thì hết lên mặt , còn hỏi hỏi hỏi, hỏi cái gì mà hỏi, mắt mà !

Cái thái độ như pháo đốt của cô khiến Lục Viễn Chu càng thêm lúng túng.

"Em đừng vội, ?"

Giang Như Ý hừ lạnh một tiếng: " , thì cho bạch liên hoa của cơ hội thừa nước đục thả câu?"

Lục Viễn Chu: "..."

"Như Ý, bọn là quân nhân, đều là bức tường đồng vách sắt, thể cạy ."

Giang Như Ý đột nhiên tức giận nắm c.h.ặ.t vạt áo Lục Viễn Chu: "Ban đầu tính truy cứu, dù liên quan đến thì cóc khô gì mà để tâm?"

" bây giờ, đổi ý ."

"Hôm nay giải thích rõ ràng cho , rốt cuộc cô là ai?"

"Vì trong điện thoại của Tiểu Tuyết ảnh chụp mật của và cô ?"

Ảnh chụp mật? Lục Viễn Chu ngay lập tức hiểu . Hóa tiểu tiên nữ của hiểu lầm. Bởi nên mấy ngày nay mới lạnh nhạt với , thậm chí còn dứt khoát phân rõ giới hạn với .

Anh đột nhiên vươn cánh tay dài, một tay ôm trọn lấy vòng eo thon gọn của Giang Như Ý, kéo hình nhỏ nhắn của cô lòng.

"Như Ý, thừa nhận, đây ở trường học, và cô từng ở bên ."

" đó, cô nước ngoài mà chia tay với ."

"Lần gặp chỉ là ngoài ý , đảm bảo với em, ngoài chuyện đó , và cô bất kỳ quan hệ nào nữa."

Đôi mắt hoa đào xinh của Giang Như Ý thẳng đôi mắt phượng khẽ cụp xuống của Lục Viễn Chu. "Anh chắc chắn, bất kỳ tình ý riêng nào với cô ?"

"Thật mà, thề với trời!"

Anh đột nhiên trịnh trọng giơ tay lên thề, vẻ mặt nghiêm túc và chân thành.

Nhìn vẻ nghiêm chỉnh của , Giang Như Ý nhịn khẽ bật : "Buông tay ."

Lục Viễn Chu vẻ mặt căng thẳng hỏi: "Anh buông tay thì em còn giận mà bỏ ?"

"Xem biểu hiện của ." Giang Như Ý lạnh mặt, nhẹ nhàng.

Lục Viễn Chu vội vàng buông tay, vẻ bạn trai hai mươi bốn hiếu: "Như Ý, biểu hiện thế nào thì em mới tha thứ cho ?"

Giang Như Ý Lục Viễn Chu yếu đuối như thế, trong lòng giận buồn . Đây còn là "binh vương" lạnh lùng mà cô ? Bướng bỉnh lên y như một đứa trẻ !

Cô đột nhiên nảy ý trêu chọc : "Nếu, em vĩnh viễn chịu tha thứ cho thì ?"

Lục Viễn Chu xong, thần sắc rõ ràng ảm đạm hẳn. Đôi mắt cụp xuống như một chú cún nhỏ đang tủi .

Một lúc ngẩng đầu, giọng điệu kiên định: "Vậy thì cũng sẽ vĩnh viễn bảo vệ ở nơi em, vì em gác cả đời!" Nói xong, dường như cảm thấy ngại ngùng, khẽ ho để che giấu. Hai tai dần ửng hồng.

Lời tỏ tình của lính luôn đến bất ngờ kịp phòng , ngọt ngào đến lạ. Tim Giang Như Ý khẽ rung động, mặt vô thức nở nụ : "Vậy đừng dễ dàng quên những lời ngày hôm nay."

Cuối cùng cô đồng ý, cho thêm một cơ hội? Một cảm giác vui sướng khó tả ngay lập tức lan tỏa khắp cơ thể Lục Viễn Chu.

Bên ngoài cửa sổ.

Qua khe hở giữa song cửa, Lâm Hân thấy Lục Viễn Chu ôm cô gái kiều diễm lòng, nửa khuôn mặt vùi tóc cô . Thân mật và tự nhiên, như thể cô là bảo vật quý giá.

vốn ghen tị với Giang Như Ý, giờ phút sự hận thù tăng thêm một phần. Một tia sát ý lướt qua trong mắt, cô diệt trừ Giang Như Ý.

Khi ý nghĩ độc ác đang lan tràn, đột nhiên, đầu óc cô lóe lên một tia sáng: Sở dĩ Lục Viễn Chu trân trọng Giang Như Ý như , chẳng vì cô tươi tắn, trong sáng và ?

Nếu, cô cho bắt cóc Giang Như Ý, và lăng nhục, t.r.a t.ấ.n Giang Như Ý...

Hừ, Giang Như Ý, xem Lục Viễn Chu còn cô nữa ! Cô cũng sẽ còn mặt mũi mà sống đời !

Lâm Hân độc ác, trong lòng bắt đầu chậm rãi thiện kế hoạch của

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-123-buc-tuong-dong-vach-sat-khong-the-xuyen-thung.html.]

"Pằng pằng pằng pằng..."

Một tràng tiếng s.ú.n.g liên tiếp vang lên.

Trong siêu thị Carrefour lớn nhất thành phố.

Phùng Diệp mặc một chiếc áo phông dính m.á.u, đội một chiếc mũ trùm đầu màu đen, một tay cầm khẩu s.ú.n.g tự động, b.ắ.n liên tiếp lên trần nhà, sải bước tiến cửa.

"Cướp! Muốn sống thì tất cả giơ tay ôm đầu xổm xuống cho ông!"

Nói xong, giơ tay b.ắ.n thêm một tràng nữa.

"A a a!!!"

Hơn trăm trong siêu thị hỗn loạn thành một mớ bòng bong. Sự hoảng loạn và tiếng la hét ch.ói tai vang lên dứt. đều hiểu lời , lập tức ôm đầu xổm xuống. Thậm chí sợ đến mức chân mềm nhũn, hẳn đất. Trong thời bình thịnh vượng, ai nguyện ý khiêu chiến với họng s.ú.n.g.

lạ quá. Bọn cướp đều cướp ngân hàng, nhà nào cướp cướp siêu thị ? Đói ăn mấy đời !

"Còn ngây đó gì? Mau thu đồ!" Phùng Diệp gọi một tiếng phía cửa.

Trần Nhân Nhân che mặt lập tức theo . Tay cô xách một cái túi đen lớn hơn cả , bắt đầu càn quét đồ ăn bên trong.

Phùng Diệp cũng đến quầy hàng. Tay tiếp tục cầm s.ú.n.g tự động, tay trái phất qua từng hàng hóa kệ. Dưới chân cũng một cái túi đen lớn, từng hàng hóa lập tức chui trong túi.

"Người bên trong nhúc nhích! Chúng... chúng ..."

Bốn bảo an mặc đồng phục, tay cầm gậy điện xuất hiện. Họ hoảng loạn xông cổng siêu thị, lời mới một nửa thì thấy Phùng Diệp đột nhiên đầu , chỉ khẽ liếc mắt.

"Pằng pằng!"

Hai tiếng laser ch.ói lòa vang lên. Hai bảo an xông lên đầu lập tức ngửa về , đ.â.m sầm hai đồng đội phía ...

Đó là cái gì?

Những ôm đầu cúi gằm ở góc tường gan lớn ngẩng đầu một cái, ngay lập tức sợ đến mức tè quần, kinh hãi thôi.

Vừa hai luồng sáng đó là laser ?

Nếu đúng thì, thể phát từ mắt ?

Chuyện thật thể tưởng tượng nổi!

Thấy hai đồng đội vô cớ mất mạng, mấy bảo an cuống quýt né sang một bên. Ôi ơi, g.i.ế.c !!

Bên , Trần Nhân Nhân để ý đến hành vi g.i.ế.c của Phùng Diệp. Toàn bộ sự chú ý của cô đều dồn những kệ đầy ắp đồ ăn.

Các loại thực phẩm, đồ hộp, thịt hộp, bánh mì chân , bánh quy, mì gói, xúc xích và các loại thịt chín như thịt đầu heo, vịt ...

Sau khi càn quét xong, cô bay nhanh đến khu vực gia vị, liếc mắt một cái khóa c.h.ặ.t mục tiêu! Muối!

Là muối thật! Muối ở mạt thế đắt hơn cả vàng!

Không chút do dự, cô giơ tay phẩy qua kệ hàng, từng túi muối lập tức chui túi xách.

Thời gian quý giá, cô bước nhanh đến một khu vực khác, thấy cánh cửa dán nhãn "Kho hàng".

Ánh mắt Trần Nhân Nhân trầm xuống, khóe mắt liếc thấy dây xích cửa. Cô chút chần chừ giơ tay về phía dây xích, một ngọn lửa bùng . Trong khoảnh khắc, nó tan chảy dây xích.

"Cạch—"

Cánh cửa mở .

thấy cảnh tượng đó, càng sợ đến mức mất tiếng.

Bàn tay con thể gì mà bỗng nhiên bốc lửa?

Lại còn là ngọn lửa nóng đến mức thể tan chảy dây xích trong nháy mắt!

Chuyện thể nào! Không hề khoa học!!!

Bà nội ơi, chẳng lẽ hai tên ! Là quái vật! Hay là loài sinh vật ngoài hành tinh nào đó?

, bọn chúng nhất định là sinh mệnh ngoài hành tinh! Người ngoài hành tinh đang xâm lược Trái Đất!!

 

 

Loading...