Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 117: Cơ hội đổi đời

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:42:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Như Ý đưa Hoàng Mao và Vương Khải về công ty ngay lập tức.

Hai choáng ngợp khi thấy công ty lớn trang hoàng xa hoa mắt. Môi trường việc thoải mái và tiện nghi, máy tính cấu hình cao, ghế và bàn thiết kế công thái học phù hợp với cơ thể, đèn chiếu sáng thông minh thể điều chỉnh độ sáng và nhiệt độ màu. Ngoài , còn những cây xanh và đồ trang trí thêm một cách tinh tế để tạo nên bầu khí ấm cúng và dễ chịu.

Mẹ ơi, đây thật sự là một công ty đắn! Đây là nơi mà đây họ mơ cũng thể bước !

Khi rời khỏi văn phòng, bước chân của cả hai cứ như đang bay.

"Chiều nay, hai cùng đến văn phòng huyện ủy." Giang Như Ý vỗ vai Hoàng Mao, mật: "Hôm nay, chúng sẽ đàm phán một phi vụ ăn lớn với chính quyền."

Hoàng Mao thấy, hai mắt sáng rực lên. Lại còn ăn với chính phủ? Đại tẩu quả nhiên hề đơn giản.

Chiều cùng ngày, tại nhà khách của huyện ủy.

Giang Như Ý vẫn chút căng thẳng khi ăn cơm cùng các vị lãnh đạo huyện. Dạo gần đây cô trải qua quá nhiều chuyện, cũng rèn luyện ít nhiều. Zombie cô còn sợ, những thứ khác chẳng gì đáng ngại.

"Công ty Quản lý và Khai phá Như Ý của thành việc đăng ký vốn 10 triệu, các vị lãnh đạo thể yên tâm giao nhiệm vụ cho ." Giang Như Ý .

Hoàng Mao bên cạnh cô, căng thẳng lấy Giấy phép Kinh doanh từ cặp tài liệu. Trước đây quen quậy phá trong giới xã hội đen, chứ từng bước chân nơi việc của quan chức nhà nước bao giờ. Từ lúc bước , nhịp tim từng giảm xuống một trăm.

Căn phòng là lãnh đạo huyện đó nha! Giờ còn ăn cơm cùng lãnh đạo, oách hơn cả Hắc ca !

"Nếu là dự án khai phá và xây dựng khu du lịch, chính quyền huyện chúng sẽ phối hợp hết !" Bí thư Hồ . Đây là cơ hội tạo tài nguyên du lịch cho huyện họ! Cần ủng hộ hết !

"Tốt!"

" đề xuất với Huyện trưởng Cao , mảnh đất đó thích hợp để phát triển thành Thị trấn Trải nghiệm Mạt thế. Huyện bề dày văn hóa và điều kiện tự nhiên ưu đãi, chỉ cần khai phá, tiềm năng là lớn." Giang Như Ý phân tích.

"Tốt, ! sẽ ưu tiên giúp cô , thủ tục nhanh ch.óng." Bí thư Hồ vui vẻ .

Huyện họ nhiều nông dân lớn tuổi, phần lớn thanh niên đều bỏ lên thành phố lớn việc. Việc chảy m.á.u nhân sự nghiêm trọng, việc phát triển gặp nhiều khó khăn. sự hỗ trợ của Công ty Khai phá Như Ý, cùng với việc thành lập Thị trấn Du lịch, thể kéo theo kinh tế của cả huyện! Trước đây ông vẫn trăn trở vì kinh tế huyện luôn cuối bảng, giờ ông thấy hy vọng.

"Đến lúc đó quê hương xây dựng , thanh niên cũng sẽ sẵn lòng về." Huyện trưởng Cao tiếp lời.

Ông hy vọng ngày càng nhiều trẻ như Giang Như Ý trở về phát triển quê nhà, dùng sức trẻ và lòng nhiệt huyết để giúp quê hương đổi diện mạo cũ kỹ, tỏa sáng với sức sống và sự tươi mới.

" , Cao Huy, chuyện hãy sắp xếp, phối hợp hết mức với đồng chí Tiểu Giang trong công tác xây dựng sắp tới!"

Mục tiêu của các vị lãnh đạo huyện chẳng địa phương quản lý phát triển hơn, dân chúng giàu hơn ? Dự án của Giang Như Ý chính là cú đột phá để kéo kinh tế của huyện họ lên! Họ cần phê duyệt nhanh ch.óng và hợp tác hết sức!

Nói xong chuyện dự án, Giang Như Ý rời khỏi huyện ủy. Bí thư Hồ và Huyện trưởng Cao thất hứa, quy trình phê duyệt thực sự nhanh. Chỉ gần ba ngày, Giang Như Ý tất việc mua mảnh đất cần thiết.

"Dư Thần, hai ngày nay hai vất vả theo . Giờ hai thể tuyển thêm vài mạng. Sau sẽ là Giám đốc Nhân sự, Vương Khải quản lý Tài vụ. Lương của mỗi tăng thêm 3000 nữa!" Giang Như Ý thông báo.

"Cảm ơn Giang tổng!" Hoàng Mao kích động .

Anh ơn Giang Như Ý tin tưởng đến , còn trả lương cao đến thế. Anh thề từ nay về sẽ hối cải , trở thành , bao giờ những chuyện hỗn xược nữa!

"À, đúng Giang tổng, một chuyện nghĩ cần cho cô ." Hoàng Mao suy nghĩ một lát, kể cho Giang Như Ý chuyện Đàm Phỉ và Hắc ca đang qua .

Giang Như Ý ngờ Đàm Phỉ lời khuyên đến . đó cũng là chuyện cá nhân của . Cô tiện quản quá sâu, chỉ gọi điện thoại dặn dò Tống San San hãy để mắt đến Đàm Phỉ nhiều hơn, tránh để cô gặp chuyện.

Về đến nhà, Giang Như Ý chỉ cảm thấy lòng đầy mệt mỏi, liền ngâm trong bồn tắm.

Trong phòng tắm lắp đặt một chiếc bồn tắm thông minh mới. Chiếc bồn thể ngâm thư giãn và mát xa, sử dụng thật sự là một sự hưởng thụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-117-co-hoi-doi-doi.html.]

Giang Như Ý đang dựa lười biếng bên thành bồn thì bỗng thấy tiếng : "Như Ý, em đang bận ?"

Là giọng của Lục Viễn Chu.

"Ừm, việc gì ?"

Giang Như Ý ngại ngùng dám đang tắm. Trên mặt cô thoáng một chút ửng hồng.

"Thời tiết bên nóng lên, nhiều côn trùng, nhiều đứa trẻ c.ắ.n nổi mẩn đỏ khắp . Em thể giúp mua một ít màn chống muỗi ?"

Nghe Lục Viễn Chu , Giang Như Ý gật đầu: "Được, ngày mai mua mang qua cho ."

"Ừm, còn chuyện của Phùng Diệp và Trần Nhân Nhân, nếu tin tức của họ, phiền em báo cho ."

Giọng Lục Viễn Chu trầm thấp. Anh và Giang Như Ý lâu lắm gặp. Ngay cả việc chuyện mà thấy mặt thế cũng là đầu tiên một thời gian dài.

"Được." Giang Như Ý đồng ý.

Qua một lúc lâu, còn thấy giọng Lục Viễn Chu nữa, Giang Như Ý mới thở phào nhẹ nhõm. Cô vẫn sợ Lục Viễn Chu sẽ đột nhiên bước thế giới của cô. Cô đang tắm mà.

Nghĩ đến cô từng thấy cơ thể lúc tắm... Khuôn mặt Giang Như Ý vô cớ nóng bừng lên.

Lục Viễn Chu từ đối thoại đó, còn bước gian nữa, chỉ sử dụng ý niệm để lấy đồ vật. Một kiêu ngạo như , khi cô từ chối, nhất định cảm thấy tổn thương lòng tự trọng.

Lần chắc sẽ tới nhỉ.

Giang Như Ý lười nhác dựa bồn tắm. Không hiểu , trong lòng cô thoáng chút buồn bã.

Sau , sẽ gặp nữa ?

Không gặp cũng .

Mỗi bình an, quấy rầy lẫn . Giữ ranh giới là giả tạo, mà là tâm trí cả hai cùng thoải mái.

Lục Viễn Chu lặng lẽ rảo bước đến cửa phòng tắm. Nghe thấy tiếng nước thỉnh thoảng văng lên bên trong, giống như một sợi lông vũ bay lơ lửng rơi xuống trái tim , ngứa ngáy từng đợt nhẹ nhàng.

Chiếc bồn tắm mát xa đặc chế quả thực cao cấp. Đầy đủ chức năng. Ngâm một lúc, bộ xương cốt đều như mềm nhũn .

Bất tri bất giác.

Mí mắt Giang Như Ý trĩu xuống, cô ngửa bên thành bồn tắm, thiu thiu ngủ. Hôm nay quá mệt mỏi, cô chỉ chợp mắt một chút.

Nửa giờ .

Lục Viễn Chu cánh cửa phòng tắm đóng c.h.ặ.t, lông mày thanh tú khẽ nhíu . Sao bên trong lâu thế mà tiếng động gì?

Anh do dự một chút, vẫn nhẹ nhàng tiến , gõ cửa: "Như Ý?"

Bên trong động tĩnh nào.

Lòng Lục Viễn Chu trầm xuống. Anh khẽ dùng sức ở khớp ngón tay: "Như Ý? Giang Như Ý!"

Bên trong vẫn bất kỳ âm thanh nào vọng .

Lục Viễn Chu cửa chần chừ hai giây.

Cuối cùng, thể nhịn nữa, dùng một cước đá văng cánh cửa phòng tắm!

 

 

Loading...