Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 113: Món quà bí ẩn
Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:42:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Giang tiến lên, dứt khoát trả lời: "Có, chúng đặt phòng lớn Hinh Nhã Các."
"Vâng, mời quý vị theo ."
Người phục vụ mỉm , dẫn dắt bố Giang, Giang cùng đoàn sâu bên trong. Nhiệt độ và độ ẩm trong khách sạn đều điều chỉnh vô cùng thoải mái.
Vừa phòng riêng, Giang Như Ý cũng nhanh ch.óng mặt.
Sau một hồi trò chuyện rôm rả, bắt đầu dọn đồ ăn.
Vừa thấy món cá thịt mang lên, Lâm Phân Phương (vợ Hữu Điền) vội vàng kéo hai con trai, Giang Đại Dũng và tiểu Trí, chiếm ngay một vị trí .
"Nào, Đại Dũng, tiểu Trí, ăn đùi gà , còn cả cua biển nữa!"
Chỉ một lát , chiếc đĩa nhỏ mặt ba con chất đầy một tầng thịt cá.
"Mẹ ơi, con còn ăn tôm lớn nữa! Mau lên! Mau lên!"
Giang Trí mới bảy tuổi, thấy bàn nhiều món ngon như thì ngừng hối thúc Lâm Phân Phương gắp thức ăn cho .
"Được, , những thứ đều là của con."
Lâm Phân Phương trực tiếp bưng đĩa tôm đặt mặt con trai. Dù cũng mời, ăn thì phí!
"Triều Hồng , chiếc hồ lô vàng cổ bà thật ! Chắc hề rẻ nhỉ?"
Mợ Chu Tiểu Lị chằm chằm mặt dây chuyền vàng cổ Giang, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. Lần bà ngang qua tiệm trang sức trong thành phố, kìm xem. Đồ ở đó đắt đỏ vô cùng, một sợi dây chuyền thôi cũng vài chục vạn, kể sợi cổ Giang dày dặn đến thế.
Con bé Giang Như Ý quả là hiếu thảo, ngày nào cũng chăm sóc cứ như một phú quý hoa giữa trần gian.
"Ừ, rẻ, nhưng Như Ý nhà bảo trong tiệm nó nhiều, bảo thích sợi nào thì đeo sợi đó thôi!"
Giọng Giang tràn đầy kiêu hãnh khi câu . Ngày xưa đều khinh thường bà chỉ một cô con gái, giờ thì ai mà hâm mộ bà chứ?
Bên , Giang Đại Dũng ngấu nghiến đồ ăn len lén ghé sát tai Lâm Phân Phương, thì thầm: "Mẹ, đừng ghen tỵ với đại bá gì. Nhà họ chỉ mỗi Như Ý là con gái thôi! Đến lúc đó chẳng chuyện lớn vẫn trông cậy con ?"
"! , đúng! Sau , cứ chờ đợi sống sung sướng cùng con thôi."
Nghe lời , Lâm Phân Phương tít mắt. Bà lau mép ăn uống nhồm nhoàm kéo Giang Đại Dũng về phía bố Giang và Giang.
"Anh cả, chị dâu, báo cho hai một tin đây, Đại Dũng nhà chúng bạn gái đấy."
"Thật ? Thế thì xin chúc mừng nhé."
"Đại Dũng bạn gái , Như Ý nhà cũng nên tìm đối tượng thôi?" Lâm Phân Phương , ánh mắt cố ý liếc Giang Như Ý.
Bà còn mong Giang Như Ý nhanh ch.óng tìm đối tượng xuất giá cho khuất mắt! Đến lúc đó, bà Giang ( bố Giang) sẽ cớ chủ, đề nghị cho Giang Đại Dũng quá kế (nhận con nối dõi) cho nhà cả.
Dù thì con gái xuất giá cũng như nước đổ , phụ nữ lấy chồng thì thể thừa kế đất đai và nhà cửa trong thôn.
"Như Ý nhà còn vội !"
Mẹ Giang chút tự nhiên. Mấy hôm nay Như Ý tâm trạng , cả ngày buồn rười rượi, mà tiểu Chu ( yêu cũ?) cũng thấy đến nhà. Bà và bố Giang sớm đoán là hai đứa thể chia tay.
lúc , Giang Như Ý đột nhiên bình tĩnh mở miệng: "Con nghĩ kỹ , con sẽ lấy chồng, con sẽ kiếm một ở rể về, ở nhà chăm sóc ba !"
Theo cô, thà tập trung phát triển sự nghiệp, còn hơn lãng phí thời gian những mối quan hệ bấp bênh. Hơn nữa, cô ưa việc nhà ông chú hai cứ luôn tơ tưởng đến chuyện cô lấy chồng.
Mặc dù hai nhà cứ cắt đứt quan hệ, nhưng chú hai và bố Giang là em ruột, "đánh gãy xương cốt còn liền gân", thể nào dứt hẳn . Lời tuyên bố sẽ khiến họ hết hy vọng. Và cũng là cách để những họ hàng khác đang nhòm ngó nhà cô cắt đứt hẳn ý niệm!
"Tìm con rể ? Ý tồi chút nào!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-113-mon-qua-bi-an.html.]
Bố Giang và Giang kích động hẳn lên. Nếu Như Ý tìm một ở rể nhà họ, chỉ chăm sóc con gái, mà còn giúp đỡ việc kinh doanh. là vẹn cả đôi đường!
"Ôi chao, Như Ý! Cháu đừng đùa nữa! Thời buổi gì còn rể nào chịu ở rể, trừ phi là nhà quá nghèo gì để ăn hoặc tàn tật. Chứ trai nhà ai mà chịu ở rể?"
Lâm Phân Phương Giang Như Ý tìm con rể, lập tức chút nóng nảy. Nếu nhà cả tìm rể, thì giấc mộng nhận con nối dõi của nhà bà tan thành mây khói!
Bà Giang (bà nội) bên cạnh cũng cam lòng, theo với bố Giang: "Tìm con rể ư? Sao mà ! Người ngoài gốc gác, lỡ chịu ăn thì ? thấy bằng nhận Đại Dũng con nối dõi? Dù cũng là m.á.u mủ ruột rà trong nhà, cùng họ, mấy!"
Trước , bà Giang và nhà chú hai dù đ.á.n.h chủ ý nhưng ai dám x.é to.ạc màn cửa giấy. Giờ bà Giang vội vàng hết lời trong lòng , những đó đều hiểu rõ chuyện.
"Ôi chao, thì chỉ thích nhặt đồ sẵn, thật hổ."
Chu Tiểu Lị là đầu tiên châm biếm. Nói gì là con nối dõi, chẳng là thèm nhà Giang Như Ý tiền vơ vét lợi lộc ? Cái bàn tính của họ va mặt !
"Người con gái, chứ con ! Quá kế cái gì?" Dì của Giang Như Ý cau mày .
" , tìm ở rể chẳng hơn hẳn quá kế ?"
Lâm Phân Phương và bà Giang những lời , mặt mày chút khó coi.
"Thôi nào, hôm nay là sinh nhật ba con, nhân vật chính là ba con, đừng bàn chuyện hôn sự của con nữa." Giang Như Ý vì chuyện mà ảnh hưởng đến khí vui vẻ.
"Ba, đây là quà sinh nhật con tặng ba!"
Đó là một chiếc chìa khóa xe BMW!
Giang Đại Dũng bên cạnh trợn tròn mắt. Kia là logo trời xanh mây trắng đó! Ít nhất cũng vài chục vạn!
Những khác cũng đầy vẻ ngưỡng mộ. Bố Giang tuổi mà còn lái BMW, quả là nuôi một cô con gái hiếu thảo!
Giang Đại Dũng cảm thấy nhà đại bá thật sự giàu! hôm nay rõ , chị họ tìm ở rể, giấc mộng quá kế của e là tan vỡ!
dù cũng là đại bá ruột của . Sau kết hôn, bảo đại bá giúp cháu trai mua một căn hộ ở huyện, mua thêm một chiếc xe, chắc quá đáng nhỉ?
Dù quan hệ giữa nhà và Giang Như Ý lắm, nhưng tin chắc đại bá sẽ bỏ mặc !
Vì quá vui mừng, bố Giang uống quá chén khi trở về.
"Như Ý , hôm nay con chiêu con rể là thật ?" Bố Giang say xỉn hỏi, mặt mày ửng hồng. "Có trong lòng con ?"
" đấy, con là Trần Chí ?" Mẹ Giang cũng hỏi.
Mấy ngày gần đây, Trần Chí ngày nào cũng lái xe đưa Như Ý về nhà, họ đều từng gặp mặt.
"Cuộc đời , mỗi gặp gỡ đều là duyên phận. thấy thằng bé Trần Chí tệ, rõ gốc gác nhà , còn đáng tin."
Giang Như Ý định bảo ba đừng đoán mò thì đúng lúc đó, Trần Chí đến cửa.
"Chú, hôm nay chú ăn sinh nhật, ba cháu bảo cháu mang ít trứng gà nhà với cải bẹ xanh tới biếu chú."
"Ôi, , , ."
Mẹ Giang vội vàng vui vẻ nhận lấy đồ.
"Trần Chí , cháu đến đúng lúc lắm."
Nhìn thấy Trần Chí, bố Giang càng vui mừng khôn xiết. Mặt ông đỏ bừng vì rượu, say khướt vỗ vai Trần Chí.
"Nhà chú đang cần một rể ở rể, cháu bằng lòng ?"