Trốn Thoát Quân Hôn: Năng Lực Chiến Gia Mạnh Mẽ Làm Đau Người - Chương 342: Chân Tướng Thẩm Lê Năm Xưa Bị Đánh Tráo

Cập nhật lúc: 2026-01-18 16:42:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Thư Lan đưa mắt một điểm hư nào đó phía , dường như đang hồi ức.

"Lúc đó còn ở quê, trong thôn chỉ một trạm y tế, trình độ hạn, ông ngoại con ở trong quân đội, lúc đó ông đang khai hoang, thể dứt ."

"Con đột nhiên bệnh, đầu , kinh nghiệm gì, tay chân luống cuống, chỉ , ngày nào cũng , gần như ôm con sống luôn ở trạm y tế."

Chỉ cần nhớ , Khương Thư Lan giống như rơi sự mờ mịt bất lực đó, thở dài thườn thượt:

"Cũng , bác sĩ trong trạm y tế chữa cho con mấy ngày cũng thấy đỡ, ngược ngày càng nghiêm trọng hơn, màu vàng da đó lan từ cánh tay , nếu kỹ, còn sợ nhận con."

"Cũng vì chuyện , lúc đó ngày nào cũng hoảng hốt lo âu, cho bản tinh thần hoảng loạn, ăn ngon ngủ yên, kỳ lạ, là cái trạng thái cầm truyện cũng vui nổi."

"Bây giờ nghĩ , là chuyện gì xảy , quả thực giống như mất hồn ..."

Thẩm Lê từng nhắc tới chuyện , khỏi đau lòng bà, dang hai tay ôm lấy bà.

"Mẹ, lúc đó chắc là trầm cảm sinh ... Nói cho cùng đều là vì con, vất vả ."

Khương Thư Lan vỗ vỗ tay cô: "Thực cũng là vì bệnh vàng da của con, mà là vì chuyện đó."

"Điều trị qua lâu, đột nhiên một ngày, phát hiện đứa bé trong lòng bỗng nhiên khỏi bệnh vàng da, bộ dạng trắng trẻo sạch sẽ, cũng khá đáng yêu."

" cũng , lúc đó đứa bé trong lòng, thế nào cũng thích nổi như nữa."

Khương Thư Lan nhớ trải nghiệm đau khổ đó, khỏi nhíu c.h.ặ.t mày: "Lúc đó vốn dĩ chút tinh thần hoảng loạn, một mặt thì thích nổi đứa bé trong lòng, một mặt cảm thấy nên như , trong lòng thực sự quá giằng xé, cách nào giải tỏa, liền nhịn kể cho Phan Khiết ."

"Không ngờ Phan Khiết ngoài mặt thì an ủi , lưng rêu rao chuyện khắp nơi, hại lúc đó gần như phụ nữ cả thôn chỉ trỏ mắng là đàn bà điên, buồn bã tự trách lâu."

"Cũng vì như , cho dù thích nổi đứa bé đó, vẫn nỗ lực đối xử với nó."

Nói đến đây, Khương Thư Lan khỏi nghiến răng nghiến lợi: "Mãi đến lâu mới , hóa đứa bé năm đó căn bản là đ.á.n.h tráo! Đó căn bản là con, mà là Thẩm An Nhu do Phan Khiết và tên khốn nạn Thẩm Vĩnh Đức sinh !"

Kiếp qua đời sớm, Thẩm Lê cơ hội tìm hiểu chuyện năm xưa.

Nay , quả thực là nghiến răng nghiến lợi.

"Năm xưa còn một đoạn như ? Nói thế thì, tuổi thật của Thẩm An Nhu và con cũng chênh lệch bao nhiêu..."

Thẩm Lê đây ngày tháng năm sinh thật của Thẩm An Nhu, vẫn luôn cho rằng Thẩm An Nhu và cô dù tuổi tác chênh lệch lớn, cũng kém vài tháng.

Thẩm Lê nhớ từng , bà và Thẩm Vĩnh Đức là t.h.a.i mới cưới.

Nói cách khác, Thẩm Vĩnh Đức trong lúc theo đuổi , còn tằng tịu với Phan Khiết?!

"Cái tên vương bát đản bắt cá hai tay !"

Thẩm Lê tức giận mắng một câu, chút hiểu: "Mẹ, khốn nạn như thế, năm xưa rốt cuộc trúng ông ở điểm nào?"

Vừa nhắc tới cái , Khương Thư Lan liền nhịn liên tục thở dài: "Đừng nhắc nữa, đều là nhất thời hồ đồ."

"Thực đó cũng trúng Thẩm Vĩnh Đức, là ông cứ bám riết tha, luôn từ chối."

"Sau nếu vì lỡ thai, sợ truyền ngoài hỏng thanh danh, con bối cảnh lúc đó mà... nếu mới đồng ý kết hôn với ông , càng sẽ đưa ông về Kinh Thành."

Thẩm Lê cũng coi như hiểu: "Thẩm Vĩnh Đức khi về Kinh Thành tằng tịu với Phan Khiết, cũng sinh con."

"Cho nên, ông thể con đ.á.n.h tráo, chỉ là cố ý , mục đích là để thể thuận lợi đưa về Kinh Thành?"

Khương Thư Lan gật đầu: "Sau còn nghi hoặc Phan Khiết lâu , cũng theo thành phố, bây giờ cũng coi như nghĩ thông ."

Ánh mắt Khương Thư Lan càng kiên định, cũng càng lạnh lùng: "Thẩm Vĩnh Đức đủ chuyện , hủy hoại nửa đời của , ông c.h.ế.t thì c.h.ế.t, tuyệt đối sẽ quan tâm đến ông ."

tự tay tiễn ông một đoạn coi như là nhân chí nghĩa tận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tron-thoat-quan-hon-nang-luc-chien-gia-manh-me-lam-dau-nguoi/chuong-342-chan-tuong-tham-le-nam-xua-bi-danh-trao.html.]

Thẩm Lê về phía , dáng vẻ kiên nghị của , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

đây vẫn luôn lo lắng sẽ mềm lòng, bây giờ xem , nỗi lo cần thiết.

Cô ngược suy tính xem thế nào dỗ vui vẻ mới .

Đang nghĩ ngợi, cửa một cửa hàng phía , ông chủ mở nắp xửng hấp.

Cùng với trắng nóng hổi, một mùi thơm của bánh quế hoa lan tỏa .

Mắt Thẩm Lê sáng lên: "Mẹ, thích ăn bánh quế hoa nhất , chúng mua nhiều một chút về nhà !"

Không đợi Khương Thư Lan trả lời, Thẩm Lê liền chạy chậm một mạch qua đó, nhanh mua một túi lớn bánh quế hoa trở .

Khương Thư Lan định đưa tay đón, liền thấy Thẩm Lê đột nhiên "nhập vai".

Cô bước theo kiểu bước vuông trong kinh kịch, từng bước một tiến lên.

Cô gái nhỏ đột nhiên khuỵu gối, nâng bánh quế hoa lên quá đỉnh đầu, bày tư thế dâng bảo vật.

"Thái hậu nương nương vạn phúc, Tiểu Lê T.ử đặc biệt mua bánh quế hoa cho , mời nếm thử!"

Nhìn dáng vẻ trò của con gái, mây đen trong lòng Khương Thư Lan trong nháy mắt quét sạch sành sanh.

ha hả nhận lấy bánh quế hoa, hùa theo cũng bày tư thế Thái hậu, nhẹ nhàng nâng cổ tay Thẩm Lê lên.

"Ừm, việc Tiểu Lê T.ử tồi, thưởng!"

Thẩm Lê ngờ phối hợp như , nhất thời cũng chút nhịn .

Hai con , cùng rộ lên.

Trên đường về, Khương Thư Lan bưng bánh quế hoa, nhón một miếng nhỏ.

ăn, tâm trạng qua hơn lúc nhiều.

Thẩm Lê nghĩ tới lời nãy rằng Thẩm Vĩnh Đức hủy hoại nửa đời của bà, trong lòng liền dễ chịu.

Cô do dự xoa xoa tay, lúc mới uyển chuyển đưa đề nghị của : "Mẹ, thực một cuộc hôn nhân hạnh phúc kết thúc , còn thể mở một cuộc hôn nhân khác, mỗi đều quyền theo đuổi hạnh phúc."

Động tác ăn bánh quế hoa của Khương Thư Lan khựng , đôi mắt khẽ rũ xuống.

Bà chua chát nhếch khóe môi, lắc đầu.

Thẩm Lê chỉ cho rằng cuộc hôn nhân với Thẩm Vĩnh Đức tổn thương thấu tim, trong lòng cũng khó chịu.

Đang suy tính xem nên khuyên giải thế nào, bỗng Khương Thư Lan về phía xa, nhẹ nhàng mở miệng.

"Cả đời của , phụ bạc, thì chính là phụ bạc khác, từng phụ bạc , cũng hiện giờ thế nào ..."

Trong ngõ nhỏ, bỗng nhiên nổi lên một trận gió nhẹ, cuốn theo âm cuối của câu , dần dần bay xa.

Giây lát, Khương Thư Lan thu hồi tầm mắt, khóe môi mím một nụ tự hòa giải với chính .

"Không , chuyện qua lâu như , quên cảm giác tiếc nuối lúc đầu ."

Bà giơ tay nhẹ nhàng điểm lên mũi Thẩm Lê: "Bây giờ trong lòng , chỉ cục cưng con là quan trọng nhất."

Khương Thư Lan kết thúc chủ đề , Thẩm Lê đến ngẩn .

Nếu cô hiểu sai thì, ý của là, bà từng thích một khác?

Còn từng vì thế mà tiếc nuối?

 

Loading...