Trốn Thoát Quân Hôn: Năng Lực Chiến Gia Mạnh Mẽ Làm Đau Người - Chương 323: Chúng Ta Đã Kết Hôn Rồi, Ở Chung Một Lều Là Chuyện Đương Nhiên

Cập nhật lúc: 2026-01-18 16:41:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Trì , trong miệng phù phù thổi lạnh.

Giống như một hồn ma bay qua bay mặt Thẩm Lê.

Thẩm Lê: ...

Cô giơ tay lên mặt , trán đầy vạch đen: "Lục Trì, thể xin đừng thổi mặt , mùi đấy!"

Lục Trì một giây phá công, che miệng tự tin hà ngửi ngửi.

"Thế , miệng mùi ?"

Tô Duẫn Dã cũng Lục Trì dọa cho nhẹ, trừng mắt Thẩm Lê: "Cô tin ?"

Khóe miệng Thẩm Lê cong lên mang theo chút trào phúng: "Kiến quốc cho phép thành tinh, cũng cho phép hồn ma, các ?"

Tô Duẫn Dã, Lục Trì: Có nửa câu ??

Thẩm Lê dùng ánh mắt quan tâm kẻ thiểu năng đầy thương cảm bọn họ một cái, vỗ vỗ vai bọn họ.

"Không việc gì thì thuộc lòng lý luận chủ nghĩa Mác nhiều , quân nhân thời đại mới mà còn tin cái ..."

lắc đầu thở dài.

Hai tự chuốc lấy nhục, bĩu môi, mất hứng bỏ .

Lúc Chiến Cảnh Hoài buồn đầu , Thẩm Lê đang chán đến c.h.ế.t xổm trong bóng của , dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu đ.á.n.h giá cơ thể .

Cô học y nhiều năm như , cơ thể từng gặp cũng ít, nhưng đều ai tỷ lệ cơ thể hảo như Chiến Cảnh Hoài.

Sao hảo và mỹ cảm đến thế chứ...

Ánh mắt rơi xuống thắt lưng đàn ông, Thẩm Lê ý thức đúng, ngước mắt, đụng ngay trong mắt .

Thẩm Lê tật giật , lập tức từ đất bật dậy thẳng tắp.

"Sao... thế?"

Nhìn sự nhàm chán của cô, Chiến Cảnh Hoài chủ động mở miệng: "Nhiệm vụ của bọn vốn dĩ mấy ngày kết thúc , tình cờ phát hiện mảnh di tích cổ , cho nên lưu thêm vài ngày."

Thẩm Lê gật đầu, ở bên cạnh tùy thời chú ý trạng thái cơ thể của các vị chuyên gia.

Trên chiếc xe chở đầy ắp vật tư của đội y tế, tối qua lúc lấy nước muối sinh lý, Thẩm Lê bộ nước thành nước Linh Tuyền.

Như thể tăng cường thể năng cho , đồng thời cũng sẽ tiêu hao quá nhiều nước.

Trong nháy mắt, một ngày trôi qua.

Lều trại ở lưng chừng cồn cát dựng xong ban ngày.

Chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, lều trại quây với , ở giữa đốt đống lửa.

Mọi bàn bạc một chút, quyết định tối nay luân phiên nghỉ ngơi.

Thành viên tổ văn vật phái tới chút lạ lẫm đ.á.n.h giá môi trường xung quanh, đều lo lắng.

"Giáo sư Tống, giáo sư Tào, tổ văn vật chúng đại khái việc ở đây đến bao giờ?"

Tống Hạc Hiên và Tào Văn Lâm , bất lực thở dài.

"Lần phát hiện mộ táng ít, ước tính thận trọng, ít nhất nửa tháng."

Nói xong ông vỗ vỗ vai mới tới : "Nửa tháng tiếp theo vất vả cho các ."

Đang chuyện, Lục Trì ở bên cạnh thời gian, nhắc nhở: "Giờ cũng còn sớm nữa, nghỉ ngơi sớm ."

"Còn về việc gác đêm..."

Lục Trì và Tô Duẫn Dã chút ngại ngùng về phía Chiến Cảnh Hoài, treo nụ mặt.

"Cảnh Hoài, hai bọn thực sự sợ ma, thể..."

Chiến Cảnh Hoài liếc nụ cầu khẩn của bọn họ, cần nghĩ cũng ý là gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tron-thoat-quan-hon-nang-luc-chien-gia-manh-me-lam-dau-nguoi/chuong-323-chung-ta-da-ket-hon-roi-o-chung-mot-leu-la-chuyen-duong-nhien.html.]

Chiến Cảnh Hoài gật đầu: " gác buổi tối, các gác buổi sáng."

Hai trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm, như đại xá một câu: "Cảm ơn Chiến thủ trưởng!"

Bên , Lương Cầm thu hồi ánh mắt từ phía Chiến Cảnh Hoài, bất động thanh sắc rơi Thẩm Lê.

"Thẩm Lê, em gác đêm ?"

Thẩm Lê đang nghĩ xem mở miệng thế nào, đột nhiên giáo sư chủ động nhắc tới, còn chút bất ngờ.

Nghĩ đến ban ngày dường như cũng chỉ định đến bên cạnh Chiến Cảnh Hoài giúp đỡ như , Thẩm Lê trong nháy mắt hiểu .

Giáo sư vẫn giống như kiếp , khẩu xà tâm phật, âm thầm quan tâm đến học trò của .

Thẩm Lê cũng kiểu cách, với Lương Cầm: "Vâng ạ, giáo sư mau nghỉ ngơi ."

Nói xong, cô dứt khoát dậy, cùng Chiến Cảnh Hoài gác đêm.

Mãi đến nửa đêm về sáng, chân trời ẩn hiện ánh sáng, hai Lục Trì mới ngáp ngắn ngáp dài tỉnh dậy, qua ca.

"Chị dâu, Chiến, hai vất vả..."

Lục Trì dụi mắt, lời còn hết.

Vừa mở mắt, Thẩm Lê kéo Chiến Cảnh Hoài chui trong lều.

Thậm chí trở tay "xoẹt" một tiếng kéo khóa lều .

Lục Trì ngượng ngùng: "Thật... thật nhanh a."

Anh đang định gọi Tô Duẫn Dã xốc tinh thần, canh gác nửa đêm về sáng.

Quay đầu liền thấy Tô Duẫn Dã đang chằm chằm lều của Chiến Cảnh Hoài với ánh mắt rực lửa.

Ánh sáng lấp lánh trong mắt, dường như ngưỡng mộ, dường như cam lòng.

"Khụ khụ!"

Lục Trì nhíu mày, ho khan một tiếng.

Tô Duẫn Dã mờ mịt hồn .

Lục Trì nghiêm túc chằm chằm : "Tô Duẫn Dã, đó chính là phu nhân thủ trưởng của chúng , nên thu tâm ."

Tô Duẫn Dã sững sờ, lập tức cúi đầu, cô đơn thôi.

Chiến Cảnh Hoài kéo lều nương theo ánh trăng yếu ớt hắt lều Thẩm Lê, dường như chút bất ngờ với hành động của cô.

Người đàn ông , cố ý trêu cô, cửa lều kéo .

Thẩm Lê khó hiểu : "Sao thế? Hai chúng kết hôn , ở chung một lều là quang minh chính đại ?"

Đôi mắt cô gái nhỏ sáng ngời, thần sắc thản nhiên.

cũng ánh lửa bên ngoài lều chiếu trong lòng , cô như , cơ thể mạc danh căng thẳng.

Yết hầu đàn ông chuyển động trong chốc lát, đè nén sắc tối đáy mắt, chỉ chỉ tấm đệm mềm dùng giường trong lều.

"Em ngủ bên đó, để bên cho ."

Thẩm Lê theo hướng phân chia.

Anh để vị trí rộng nhất cho cô, ngược để cho một vị trí nhỏ hẹp, ở mép ngoài.

Ở giữa giống như cách một con sông Sở Hà Hán Giới.

Thẩm Lê kinh ngạc một cái.

Lại thấy tay buông thõng bên , mu bàn tay nổi gân xanh, dường như đang kìm nén điều gì đó.

Hai đều là tân hôn, mặt Thẩm Lê đỏ lên, hậu tri hậu giác phản ứng .

 

Loading...