Trốn Thoát Quân Hôn: Năng Lực Chiến Gia Mạnh Mẽ Làm Đau Người - Chương 140: Học Thần Thẩm Lê, Điểm Số Nghịch Thiên, Lãnh Đạo Thành Phố Gửi Phong Bao Đỏ

Cập nhật lúc: 2026-01-18 16:34:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thẩm Lê, cháu đúng là rạng danh cho các cô các chú, ông bà trong ngõ hẻm chúng , chỗ chúng cũng là ngõ hẻm từng Trạng nguyên, cô thấy dứt khoát đừng gọi là ngõ hẻm Đông Môn nữa, trực tiếp đổi tên thành ngõ hẻm Trạng Nguyên cho !"

Hàng xóm láng giềng đều chọc cho ha hả, Vương đại nương, Lưu tẩu t.ử và Trương thẩm vốn luôn đồng cảm giúp đỡ Khương Thư Lan kích động rơi nước mắt.

"Thư Lan , bà cuối cùng cũng khổ tận cam lai !"

" , con gái tiền đồ , thể nở mày nở mặt mà sống, xem Thẩm Vĩnh Đức còn dám bắt nạt bà !"

Khương Thư Lan đáp , bất tri bất giác, khóe mắt bà cũng trào nước mắt, vui đến phát .

Mấy bé cô bé trạc tuổi Thẩm Lê, càng là kích động trực tiếp công kênh Thẩm Lê lên, hoan hô từng cái từng cái tung lên cao.

"Thẩm Lê, giỏi quá !"

"Sau tớ cũng là quen Trạng nguyên !"

Đủ loại âm thanh vui vẻ kích động trong nháy mắt tràn ngập cả con ngõ hẻm.

Cha con Thẩm Vĩnh Đức ở một góc, giống như lãng quên .

Trong mắt tràn đầy sự ghen tị và căm hận.

"Con ranh c.h.ế.t tiệt, nó đây bao nhiêu năm đều thi đỗ, thể một phát thi đỗ Trạng nguyên!"

Hàng xóm ngay lập tức phản bác: "Sao thể, thành tích thi cử đều qua đối chiếu nhiều , thể nhầm lẫn? Ông là tin nhà trường, tin Bộ Giáo d.ụ.c?"

" đấy, bản mắt như mù, bỏ mặc đứa con như lo, cứ cưng chiều cái đứa con gái dối trá thành tính, phẩm hạnh tồi tệ , bây giờ còn mặt mũi ở đây nghi ngờ? cần mặt mũi thiên hạ vô địch!"

Ngực Thẩm Vĩnh Đức phập phồng kịch liệt, mặt tức đến mức biến thành màu gan lợn, rướn cổ lên: "Mấy... mấy dựa mà mắng ? Dù thế nào cũng là cha ruột của Thẩm Lê, nếu , nó thể ngày hôm nay ?"

" phi!"

Không cần con Khương Thư Lan mở miệng, hàng xóm mỗi phỉ nhổ ông một cái.

"Người Thẩm Lê mới về mấy ngày, ông quản nó ? Chỉ sinh dưỡng, bây giờ còn đến kiếm chác lợi lộc, ông với súc sinh gì khác biệt?"

" đấy, ông còn bằng súc sinh, súc sinh ít nhiều còn thể cống hiến chút gì đó cho , ông ngoại trừ gây ngột ngạt cho con thì còn cái gì?"

Thẩm Vĩnh Đức giống như một con cóc ghẻ bóp c.h.ặ.t, mắt trừng đến mức sắp lồi khỏi hốc mắt, hít thì ít thở thì nhiều, hồng hộc về phía Thẩm Lê.

Trong lời của ông mang theo sự đe dọa: "Thẩm Lê, mày tự , mày thể ngày hôm nay, cũng nên cảm ơn tao ?"

"Hừ ——" Thẩm Lê dường như thấy chuyện lớn nhất thiên hạ, một tiếng khinh bỉ đến cực điểm.

" thể ngày hôm nay, chẳng liên quan nửa xu đến ông, bộ dựa và bản , ông bớt dát vàng lên mặt ."

Thẩm Lê từng chữ một, mắt Thẩm Vĩnh Đức: "Nói thật cho ông , từ lúc trở về, bao giờ coi ông là cha , ông ở trong mắt , ngay cả một đống rác rưởi cũng bằng."

Thẩm Vĩnh Đức tức đến mức run lên bần bật, sắc mặt lúc xanh lúc trắng lảo đảo lùi mấy bước liền.

"Mày... mày..."

Ông "mày" nửa ngày, suýt chút nữa thở nổi.

Thẩm An Nhu tuy ngoài miệng dám , nhưng cũng hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Dựa mà bây giờ vây quanh khen ngợi là Thẩm Lê?

Người vốn dĩ là cô mới đúng!

Tại Thẩm Lê tìm về từ nông thôn, cướp sự sủng ái vốn thuộc về cô , sự chú ý của cô , bây giờ còn cướp vinh quang của cô !

Nếu Thẩm Lê, cô sẽ nghĩ đến việc lấy bài văn đăng báo!

Cũng sẽ tòa soạn vạch trần, đến nỗi ngày thi đại học đuổi theo mắng ảnh hưởng thành tích!

, tất cả đều tại Thẩm Lê!

Trong lúc hai cha con hận đến mức sắp c.ắ.n nát cả răng, giọng của Tiểu Ái vang lên bên tai Thẩm Lê.

Thẩm Vĩnh Đức, Thẩm An Nhu tổng cộng sản sinh 8000 điểm giá trị phẫn nộ, nhận phần thưởng tám nghìn tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tron-thoat-quan-hon-nang-luc-chien-gia-manh-me-lam-dau-nguoi/chuong-140-hoc-than-tham-le-diem-so-nghich-thien-lanh-dao-thanh-pho-gui-phong-bao-do.html.]

Thẩm Lê lặng lẽ chuyện cho , hai con suýt chút nữa vui nở hoa tại chỗ.

Vui càng thêm vui nha!

Thẩm Vĩnh Đức liên tục chỉ mũi mắng, nén một bụng lửa, mang theo tia may mắn cuối cùng về phía Thẩm An Nhu.

Cảm nhận ánh mắt cha ném tới, Thẩm An Nhu rùng một cái tại chỗ.

ý thức điều gì đó, khó khăn nuốt nước bọt.

"Ba, con đột nhiên cảm thấy tức n.g.ự.c, cảm giác khó chịu hình như nặng thêm , là... là chúng hôm khác hãy xem thành tích, con về nghỉ ngơi đây..."

bôi dầu chân, định chuồn về nhà.

Thẩm Vĩnh Đức hung hăng vươn tay , một tay tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô .

"Con rõ ràng bình thường thành tích hơn Thẩm Lê, thể thi thấp hơn Thẩm Lê ? Chắc chắn là nhầm lẫn , , bây giờ tra rõ ràng cho !"

Thẩm Vĩnh Đức cố ý la lối thật to, cố gắng tìm chút mặt mũi.

Thẩm An Nhu chẳng hề định cho ông cơ hội tìm mặt mũi.

kinh hoàng tột độ, nhanh ch.óng thụp xuống, cố gắng kéo Thẩm Vĩnh Đức .

"Ba, cần thiết , dù con chắc chắn thi thấp hơn Thẩm Lê, ba xem cũng chỉ thêm tức giận... Thật bây giờ xã hội phát triển , cho dù học đại học cũng chẳng cả."

Thẩm Vĩnh Đức cố nén cơn giận: "Nói bậy bạ gì đó! Điểm thi đại học chuyện nhỏ, nhất định tra rõ ràng, thành tích bình thường của con tệ, cùng lắm cũng chỉ thấp hơn Thẩm Lê một chút xíu thôi, đây đều là vấn đề may mắn."

"Đi, chúng xem thi đỗ trường nào, chính là sớm với mấy đồng nghiệp , mời họ ăn tiệc thăng học, hôm nay nhất định tra rõ ràng con thể thi đỗ trường nào!"

Thẩm An Nhu xổm mặt đất liên tục lắc đầu chịu , đến hoa lê dính hạt mưa.

Thẩm Vĩnh Đức càng ngày càng mất kiên nhẫn, dùng sức kéo một cái, kéo Thẩm An Nhu loạng choạng, mặt úp xuống đất dính đầy bụi.

lúc , mấy vị giáo viên bộ môn bưng một cái bọc vải đỏ, mặt đầy hỉ khí tới.

Thẩm Vĩnh Đức nhận mấy giáo viên , lập tức mắt sáng lên.

Ông buông Thẩm An Nhu , chỉnh quần áo , đón lên .

"Các thầy cô, cũng đến báo tin vui ?"

Lãnh đạo lớn của trường nãy cùng hàng xóm láng giềng đến , những giáo viên đến muộn một bước, chắc chắn để chúc mừng Thẩm Lê.

Xem , chắc là đến chúc mừng con gái bảo bối Thẩm An Nhu của ông !

Thẩm Vĩnh Đức kích động xoa xoa tay.

Các giáo viên sớm về những việc của Thẩm Vĩnh Đức, đ.á.n.h giá ông từ xuống một lượt.

Cười khách sáo nhưng mất lịch sự, vòng qua ông , thẳng đến mặt Thẩm Lê .

Thẩm Lê ngạc nhiên vui mừng: "Thầy Vương, các thầy cô tới đây?"

Các giáo viên : "Vừa nãy chúng vốn định cùng lãnh đạo trường đến chúc mừng em, ngờ lãnh đạo thành phố đột nhiên gọi chúng qua, lúc mới chậm trễ."

Thầy Vương , mở cái bọc vải đỏ .

"Đây là thành phố phát xuống, chúng đích mang đến giao cho em."

Bọc vải mở , kỹ , bên trong thế mà là một tấm bằng khen lớn l.ồ.ng trong khung kính, còn hai xấp tiền mặt.

Trong bằng khen, bốn chữ lớn "Trạng nguyên thành phố" bằng mực vàng lấp lánh ch.ói mắt .

Các giáo viên hỉ hả: "Chúc mừng em với điểm cao 745 điểm giành thành tích hạng nhất thành phố, đây là tiền thưởng thành phố và nhà trường thưởng cho em, bạn học Thẩm Lê, em mãi mãi là niềm tự hào của trường chúng !"

"Vãi chưởng, nãy chỉ mải vui, xem thành tích cụ thể, ngờ Thẩm Lê thi cao thế !"

"745 điểm á, đây học bá, đây là học thần luôn !"

 

Loading...