“Không cần trả tiền nhà thật ?” Tô Kỳ e rằng chuyện sẽ đơn giản như thế.
“ từng tuổi chẳng lẽ còn lừa em? cũng nên chăm sóc bạn gái chứ.” Tuy rằng trong lòng cũng mang âm mưu khác.
Cung Duật dám để lộ nụ vô của , nghiêng đầu tìm áo mặc , bên tai vang lên giọng mềm mại:
“Vậy cũng , thôi, chú mau đưa em về nhà dọn đồ.”
Người đàn ông lười biếng vươn tay về phía cô, cúc áo còn kịp cài mà ngửa mặt :
“Ừ, đây, hôn một cái chào buổi sáng .”
Cô gái nhỏ tung tăng đến, bưng mặt lên hôn liên tục mấy cái, bờ môi mềm lướt qua ngũ quan của , mắt, mũi, môi, đó còn trượt xuống chiếc cằm cương nghị. Không hiểu cô thích mùi hương , mỗi ở cạnh là kìm chế mà chu môi chùn chụt vài phát. Nếu còn việc cần , chắc cô luôn giường ôm ngủ đến tận chiều .
Cung Duật sung sướng hưởng thụ nụ hôn của Tô Kỳ, khi cô vươn đầu lưỡi nghịch yết hầu của , lập tức vươn tay đẩy cô , ánh mắt sâu thẳm mang theo d.ụ.c vọng:
“Sáng sớm là lúc đàn ông ham nhất, dạy em một , em quên ?”
Nhẹ nhàng l.i.ế.m môi, Tô Kỳ tinh nghịch đưa ngón tay lên sờ mặt đáp:
“Em nhớ mà.”
Bởi nên mới cố tình quyến rũ ? Cung Duật chằm chằm vị trí n.g.ự.c của cô, nơi đó bao nhiêu dấu vết hoan ái, mà cô vẫn dám khiêu khích cơ đấy. Chỉnh trang bản lên, xoa xoa tóc cô:
“Buổi trưa còn việc nên tạm gác , thôi.”
“Dạ.”
Bé cưng bên cạnh ngoan ngoãn gật đầu ôm cánh tay của , quên cầm theo cái túi chứa bộ trang phục công sở tình thú đêm qua. Tiếc là cơ hội dùng nó, mang về .
Bấy giờ Tô Hoằng ở máy bay vẫn luôn bồn chồn yên, chẳng rõ tại . Ông tin tưởng nhân phẩm của Cung Duật, gửi gắm Tô Kỳ cho chẳng khác gì dâng trứng cho ác cả.
Mất nửa ngày sửa soạn, Tô Kỳ cuối cùng cũng chính thức chuyển , chạy thẳng đến nhà của Cung Duật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-9.html.]
Nơi ở là một căn nhà hai tầng của trong khu tài phiệt, tứ hướng đều vây quanh bởi biệt thự, yên tĩnh, sạch sẽ và an , hình như đắt?
Tô Kỳ tới nơi bẹp giường, tin nhắn từ bạn bè liên tục nhảy lên.
“Trời ạ! Tô Kỳ của ơi, hôm qua gửi ảnh của bạn trai nhóm hết , còn mỗi thôi đó!”
“Cậu thấy , Tố Trân một bạn trai siêu siêu siêu cấp nhiều tiền, tặng cho cô một cái túi hàng hiệu kìa!”
Nhàn nhã giường lớn của Cung Duật, Tô Kỳ mở điện thoại thử tùy tiện đáp:
“Tớ ảnh chụp của bạn trai.”
thật giờ cô từng lưu ảnh chú Cung trong máy. Ở chung với ba mà, ngộ nhỡ để lộ thì ? Vả chỉ cần cô gặp thì chỉ cần một câu là , sẽ đến tận nhà đón cô ăn, chơi. Có lẽ bởi mà vẫn tin Tô Kỳ đang hẹn hò với ai đó, vẫn luôn gán ghép cô với đàn khóa .
“Gì? Cậu đang giỡn ?”
“Dù gì mấy hôm nữa cũng gặp, cho xem mất một cọng lông nào !”
Kiểu họ định buông tha cho cô . Tô Kỳ chuyển sang nhắn tin cho Cung Duật, cũng đang gì, trả lời cô .
“Chú, chụp cho em một tấm ảnh .”
“Ảnh? Để gì?”
“Ồ, chú đang rỗi ? Thì nhớ chú nên mới nhờ vả mà, nào nào, nhanh lên nhé.”
May mắn lúc cuộc họp còn bắt đầu, Cung Duật liếc mắt đồng hồ đó dùng điện thoại chụp một tấm ảnh, gửi qua cho Tô Kỳ. Bốn tháng trời lén lút yêu đương, mỗi chuyện xong đều xóa lịch sử trò chuyện, vì họ cũng gửi ảnh cho gì.
Âm báo tin nhắn tới, Tô Kỳ liền giật , đó là tức giận kèm theo hổ.
Tô Kỳ: “Chú?”
Cung Duật: “Em chụp cái gì.”
Trên màn hình là bàn tay thon dài sạch sẽ của Cung Duật, đặt tay lên đùi, chỉ chụp từ thắt lưng xuống. Tấm ảnh gợi tình như cô dám cho bạn bè xem hả trời?