Trộm hôn: ngoan nào bé cưng - Chương 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 03:55:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Kỳ vắt chéo chân giường, mặc dù thứ cô cần nhưng thôi , chú Cung ở đây là .

 

“Lần đừng quên mua cho em bộ đồ đó nha, giờ thì chú mau cởi quần !”

 

“Em định gì “bé Cung” đấy?” Vẻ mặt của cô giống như đang đùa, ngạo nghễ lệnh cho như một nữ vương, thái độ khiến Cung Duật dè dặt hỏi .

 

Trước sự hổ của đàn ông , Tô Kỳ tinh nghịch nháy mắt:

 

“Chú cởi quần .”

 

“Không, em thì cởi!”

 

Trực giác mách bảo, chuyện Tô Kỳ sẽ chuyện lành gì. Vốn dĩ định gặp mặt sẽ chủ động nhận đó cùng cô vui vẻ một chút nhưng xem , ánh mắt như đang con mồi, chuẩn mang nó hành hạ .

 

Sống lưng Cung Duật lành lạnh, đưa tay , áo sơ mi trắng chỉnh đốn , một hàng nút cài cẩn thận.

 

“Chú đây.” Tô Kỳ ngoắc tay, mím môi trừng .

 

Cơ thể như dính bùa chú, tự động di chuyển về phía cô gái, Cung Duật thở dài trong lòng, chắc khó thoát nên chỉ đành phối hợp với cô.

 

Tô Kỳ vui nâng một chân thon dài lên, duỗi về phía đũng quần của . Khi lòng bàn chân mềm mại chạm tới vị trí nhạy cảm, “bé Cung” hề chút xíu tự trọng nào mà phấn khích chào hỏi cô.

 

Mùi hương Tô Kỳ thoang thoảng trong phòng, ánh đèn ấm áp chiếu nghiêng lên khuôn mặt xinh của cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua môi , thấm ướt đôi môi căng mọng. Mỗi một động tác đều đang cố ý trêu chọc đàn ông, cô chậm rãi vươn tay kéo thắt lưng của vứt sang bên cạnh.

 

Cung Duật thở gấp mấy tiến tới gần, tay đưa định chạm cô liền bắt , cô nhe răng :

 

“Không động em.”

 

“Sao ?” Trên đầu Cung Duật bật ba dấu chấm hỏi thật to, chẳng lẽ cô định…

 

“Phạt chú!”

 

Tô Kỳ đẩy Cung Duật lui về , dùng những ngón chân nhỏ trắng trẻo như ngọc của vẽ một vòng tròn giữa hai chân , khơi lên d.ụ.c vọng của thu chân về.

 

Cô kéo Cung Duật đè lên giường, trèo lên bụng nhếch môi :

 

“Tối nay chủ ngủ đây với em ?”

 

Yết hầu của đàn ông khẽ nhúc nhích, nuốt nước bọt đáp:

 

“Được, bình thường chúng cũng…”

 

“Em là “ngủ” chứ sẽ thức với chú.”

 

Tô Kỳ đưa tay xuống tìm kiếm nắm lấy bé Cung, đó đang lúc Cung Duật hết sức hưng phấn thì cô xuống, gác một chân lên đùi , đầu tựa n.g.ự.c :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-6.html.]

“Chúc ngủ ngon.”

 

Kế tiếp nhắm mắt mặc kệ sự đời.

 

Đây là đang gì? Hai mắt Cung Duật mở trừng trần nhà, bé Cung ai đó nắm trong tay giật giật hai cái tỏ vẻ bất mãn. Anh còn nghĩ Tô Kỳ định vắt kiệt , kết quả cô đặt phòng khách sạn sang trọng, gọi tới đây chỉ để… chọc tức ?

 

Không , Tô Kỳ thành công Cung Duật đau khổ . Bạn gái ngay bên cạnh, mùi hương tóc càng thêm rõ ràng len lỏi mũi , nhưng gì cả.

 

Tô Kỳ cọ n.g.ự.c , mà vẫn còn ranh mãnh , trong khi đó bé Cung nhiệt tình quân chặn mất.

 

“Tô Kỳ, em cảm thấy hình phạt tàn ác quá ?”

 

“Hửm?” Cô gái nhỏ chỉ giả vờ ngủ mà thôi, phản ứng của đều trong tính toán.

 

“Em thế nào mới tha cho nó?”

 

Giọng khàn khàn vì kìm nén, thở dần trở nên nặng nề hơn đỉnh đầu của Tô Kỳ, cô đưa hai ngón tay nghịch đầu của bé Cung đáp:

 

“Ngày mốt em dự tiệc sinh nhật của bạn, ai cũng tò mò về bạn trai em, chú xem…”

 

đưa em qua đó?”

 

Quen cũng một thời gian , Cung Duật đương nhiên hiểu suy nghĩ trong lòng cô, chẳng qua…

 

em sợ ba em phát hiện ?”

 

“Không , chỉ là tiệc sinh nhật của bạn em thôi mà, chú ăn mặc trẻ trung một chút, đừng mặc tây trang đến đó thì ai nghi ngờ chú .”

 

Nghĩ kỹ thì mới hai mươi chín tuổi, chỉ cần cạo râu sạch sẽ, đổi kiểu tóc và cách ăn mặc một chút là thể đ.á.n.h lừa đại đa .

 

“Trước đó em lỡ cá cược thua bạn bè, họ đều em đưa bạn trai đến, nếu em cũng chẳng nỡ để chú xuất hiện sớm .”

 

“Được thôi, hứa với em.”

 

Cung Duật bất ngờ lật đè Tô Kỳ :

 

“Vậy giờ cũng đến lúc chính sự .”

 

Bàn tay của đàn ông nhanh như chớp luồn trong áo của cô, cô giật :

 

“Khoan, em là hôm nay ngủ thức mà!”

 

“Em ngủ , thức.”

 

Tô Kỳ: ???

 

Như cũng ?

Loading...