“Trước chú học võ ?” Tô Kỳ hai mắt long lanh về phía Cung Duật.
“Luyện nhu thuật hơn sáu năm, gần đây luyện nữa.”
Sáu năm ngắn, với tài năng xuất chúng như Cung Duật mà còn mất chừng thời gian mới vận dụng mấy đòn đ.á.n.h trong thực tiễn, cô từ bỏ ý định học võ . Tô Kỳ lè lưỡi:
“Em còn đang định học để phòng .”
“Em cần học, bảo vệ em là đủ .”
“ lúc nào chú cũng ở cạnh em …”
Cung Duật chau mày suy ngẫm, lát mới xoa tóc cô mà :
“Được, về nhà dạy cho em.”
“Thật ?”
“Ừ, nếu em học.”
Vẻ mặt phấn khích của Tô Kỳ lúc khiến cô trở nên thật đáng yêu, Cung Duật nên trân trọng một con gái dễ dàng hạnh phúc với những điều nhỏ nhặt như .
Tô Kỳ thật sự cho rằng Cung Duật sẽ hướng dẫn học nhu thuật, cho đến khi quật ngã cô giường, cô mới cái mà dạy thứ cô học! mà thôi , chuyện đang cô cũng thích lắm…
Vòng tay qua ôm lấy cổ Cung Duật, đôi mắt Tô Kỳ mơ màng, cô lẩm bẩm với :
“Em yêu chú nhiều lắm.”
“ cũng yêu em, bé cưng.”
Cung Duật giữ c.h.ặ.t Tô Kỳ trong tay, hôn lên đôi môi đào mềm mại xinh . Nụ hôn nhẹ nhàng mang theo sự cưng chiều và lưu luyến tách rời, cô thật sự ngọt, đáng yêu.
Với một phần cuồng công việc và khô khan như Cung Duật, càng thích kiểu nũng của bé ngoan nhà hơn Lưu Ly. Lưu Ly cũng là một cô gái , nhưng phù hợp với . Một ngày nào đó cô nàng cũng sẽ nhận điều , thích chẳng qua vì rung động nhất thời mà thôi.
Nghĩ đến chuyện bàn tán, Cung Duật nhịn càng yêu thương Tô Kỳ nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-58.html.]
Hai ôm ngủ, đến nửa đêm thì Cung Duật cần điện thoại nhắn tin ngoài, bảo Lý Tiêu Nguyên chuẩn cho một thứ quan trọng.
Ngày hôm , Lý Tiêu Nguyên đột nhiên gọi điện thoại cho Cung Duật báo cáo chuyện ở lễ hội.
Đại khái những đ.á.n.h đòi kiện Cung Duật vì tay với họ, nơi đó cũng camera ghi quá trình ẩu đá, vì bọn họ mượn gió bẻ măng, đổi trắng đen rằng của Cung Duật vô lý .
Cung Duật bên giường, một tay sờ lên mái tóc dài của Tô Kỳ, thấy cô nhăn mày thì khẽ hôn gò má của cô mới dậy.
“ , gọi luật sư cho .”
Cung Duật nhớ tới ba chữ “đồ ẻo lả” liền thấy bực bội, vốn ngoài gây gổ đ.á.n.h lành gì, nhưng chọc đầu mà còn nhịn thì Cung Duật nữa.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Cung Duật mặc áo khoác rời khỏi nhà.
Tô Kỳ tỉnh dậy trễ, phát hiện hai bắp đùi của căng nhức, cả mềm oặt sức lực gì.
Thứ bảy, ngủ nhiều một chút cũng .
…
Tô Kỳ bắt đầu bận rộn ôn tập cho kỳ thi nên còn thời gian ghé nhà Cung Duật nữa, cô cũng giải thích rõ ràng nhưng đàn ông kỳ quặc, cứ nó mãi một chuyện.
“Hôm nay em đến ? Hay là sang đó ngủ một hôm?”
“Chú , em bận thi mà.”
“Em thi gì hơn hai tuần …”
Sự vội vàng của gì đó bất thường! Tô Kỳ xoay xoay cây b.út trong tay chậc một tiếng:
“Ba em thỉnh thoảng vẫn mắng chú đó, cho nên chú qua bên ngủ . Đợi em thi nốt môn cuối nhé? Ngày mốt là xong .”
“Được .”
Cung Duật còn cách nào ngoài việc chấp nhận mệnh. Vụ kiện tụng với đám bên đến hồi kết, camera nhưng nhân chứng thì đầy rẫy, bỏ chút tiền tìm họ là giải quyết xong. Vương Thái Vũ chỉ một khẳng định đám xô đẩy , vì chuyện tưởng chừng như rắc rối xử lý ngay trong một .
Ngồi trong phòng việc, Cung Duật mỉm mân mê hộp nhỏ tay, một bên chuyện với Tô Kỳ một bên xem báo cáo.