Cuộc chuyện với Dương Gia Tịch khiến Tô Kỳ nhận và Cung Duật còn thiếu sót nhiều, cô hiểu Cung Duật và cũng thể cho cô cảm giác an . Ban đầu cô cho rằng cách biệt tuổi tác chỉ là muỗi, chuyện bé tí cần lo lắng, kết quả bây giờ thấy bất an.
Cô từ chối tiếp chuyện với Dương Gia Tịch thẳng về phía bến xe, chạy thẳng lên đó. lúc Cung Duật mở cửa xe xuống thấy cảnh , gì mà lên xe đuổi theo.
Chiếc xe hôm nay Cung Duật là mui trần, đến đoạn dừng đèn đỏ, nhấn nút điều khiển, nghiêng đầu về phía Tô Kỳ.
Cảm giác ánh mắt của ai đó đang quan sát , Tô Kỳ khó hiểu nghiêng sang bên cạnh.
Khoảnh khắc thấy phần mui xe chậm rãi nâng lên, tim Tô Kỳ đập nhanh hơn một nhịp hai nhịp, cô giật khi phát hiện Cung Duật đang vẫy tay với .
Nói cái gì ? Đọc khẩu hình miệng , Tô Kỳ nghĩ là chuyện quan trọng, chỉ thể cầm điện thoại lên gọi cho Cung Duật.
Thời gian chuyển màu của đèn tín hiệu là một phút ba mươi giây, vẫn còn kịp. Cung Duật mừng rỡ rút điện thoại :
“ đến đón em.”
Người xung quanh cũng nhịn mà quan sát Cung Duật, một trai xe xịn về phía họ, họ tò mò là bình thường.
Tô Kỳ nhỏ giọng đáp:
“Tâm trạng em , em xe buýt về nhà.”
“Tô Kỳ, xin vì giấu em. Là do lo sợ vớ vẩn, sợ em sẽ giận khi ngoài gặp mặt Lưu Ly. Chúng chỉ mới hẹn hò bốn tháng, còn đủ hiểu , sẽ rút kinh nghiệm ? thật lòng với em, chuyện bắt cá hai tay gì đó. cũng xử lý xong chuyện ở công ty , khác gì kệ họ, ?”
Giọng chậm rãi vang lên bên tai Tô Kỳ, khi cô còn đang do dự, tài xế lái xe chạy về phía . Cung Duật thấy cô im lặng rời xa như , tay siết c.h.ặ.t điện thoại lái xe đuổi theo, mặt mày nghiêm trọng.
Anh cứ ngỡ rằng Tô Kỳ sẽ tha thứ cho nữa, ngờ lúc điện thoại truyền tới giọng dịu dàng của cô:
“Chờ em ở bến xe phía .”
Cung Duật rốt cuộc cũng thấy hy vọng, xoay vô lăng, vượt lên những khác tìm một chỗ đậu tạm . Lát , chiếc xe buýt mà Tô Kỳ dừng bên bến, cô chậm rãi bước xuống, về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-50.html.]
Mặc dù Tô Kỳ là kiểu ương ngạnh bướng bỉnh, thể lòng kẻ khác lắm nhưng gặp Cung Duật, cô nỡ quá mức. Những lời lý quá, cãi . Mối quan hệ của họ bắt đầu lâu, cô thể yêu cầu sự đồng điệu trăm phần trăm trong tâm hồn hai .
Thấy bạn gái tới, Cung Duật chủ động xuống xe đón cô, dáng vẻ lúng túng giải thích gì đó. Tô Kỳ cảm thấy ở nơi đông thích hợp chuyện nên hỏi:
“Chú đưa em hóng gió chút nhé?”
“Ừ, .”
Cung Duật tiến tới đưa tay về phía Tô Kỳ, cô chần chờ một lát vươn tay , mắt sang chỗ khác.
Người đàn ông dè dặt nắm tay cô, sợ cô hất nhưng may mà . Anh đưa cô đến chỗ xe, cài dây an mới vòng qua bên . Vì Tô Kỳ hóng gió nên mở bản đồ lên chọn một địa điểm chậm rãi lái xe về phía đó.
Tô Kỳ buộc mái tóc gió thổi rối sang bên , cả đoạn đường lời nào. Cô đang nghĩ thế nào để giải quyết vấn đề giữa họ nhưng khó thật đó, cô vẫn bực mỗi khi nghĩ tới chuyện Cung Duật lén lút gặp phụ nữ khác.
Thở dài một tiếng, Tô Kỳ lẩm bẩm hỏi:
“Chú cảm thấy em vô lý, dễ giận ?”
“Em dỗi nhiều thật, nhưng đến mức vô lý…”
Một phần ở Cung Duật nên thể hiểu vì bạn gái giận dỗi, sắc mặt của cô thì hẳn là còn nhiều điều lắm? Vừa nghĩ , cô liền :
“Sao Hạ Long Phi theo dõi chú mà chú cũng kể em ?”
“ cảm thấy chuyện gì đặc biệt nên .”
là mạch suy nghĩ của họ khác biệt. Cung Duật cho rằng Hạ Long Phi gây sự với cũng cả, thèm quan tâm mấy, còn Tô Kỳ thì nhiều hơn về .
Tô Kỳ đầu sang Cung Duật, phát hiện đang tập trung lái xe, gió thổi mái tóc bay bay trông thật tùy ý. Cô hỏi:
“Nếu em em thích chú chia sẻ về cuộc sống của thì chú thể với em những chuyện như ? Em bực lắm, tại chú giấu?”