Vì sợ cô cắt ngang nên Cung Duật nhanh mà hề dừng :
“ em giận , nhưng thứ chỉ là hiểu lầm thôi.”
“Hiểu lầm gì?” Tô Kỳ nhàn nhạt hỏi.
Hít sâu một , Cung Duật cố gắng bình tĩnh giải thích:
“ chạy đến nhà em hỏi cưới em , đương nhiên sẽ lừa em ngoài ăn vụng, em hiểu ý ?”
“Chú Cung.”
Giọng Tô Kỳ nhẹ bẫng như một làn gió, Cung Duật cảm giác cô giận thật, vì lập tức nghiêm túc đáp:
“ đây.”
“Bình thường bàn chuyện ăn sẽ bàn ban ngày ?”
“Ừm…”
“Vậy nửa đêm chú để em ở nhà một chạy ngoài gặp Lưu Ly, đó mỗi tuần gặp cô vài nhưng giấu em, cho em là ý gì?”
Cổ họng Cung Duật nghẹn đắng, siết c.h.ặ.t nắm tay, từ tốn cho cô lý do:
“Em bình tĩnh .”
“Em vội, chú .”
, gì mà gấp chứ. Cô cũng quyết định sẽ chuyện rõ ràng với Cung Duật để giải quyết cho xong mâu thuẫn mà. Cô bản tính tình nóng nảy dễ giận hờn vu vơ, cho nên cô thật sự cảm ơn Cung Duật vì chiều chuộng yêu thương cô. cô cảm giác thế giới của cô và Cung Duật vẫn còn khá nhiều cách…
Cung Duật im lặng một lát mới bắt đầu kể cho cô nguyên do thật sự. Anh công ty nhiều đối thủ và họ sẽ sử dụng tất cả kế sách để hạ bệ , gặp mặt Lưu Ly là vì hợp tác với cô ngăn chặn việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-49.html.]
“Chú cảm thấy lý do ?” Tô Kỳ khó chịu nhíu mày: “Cho dù là , chú cần gì ngoài lúc nửa đêm, cần gì giấu em hả?”
“Hôm đầu tiên thật sự gấp nên mới ngoài, hơn nữa khi đó là mười giờ tối, xong cũng trở ngay mà. Về chuyện giấu giếm… Bởi vì sợ em ghen nên mới giấu em.”
Mỗi một câu Cung Duật đều lý, lọt tai Tô Kỳ thì như đang trách cứ cô, cô hỏi:
“Vậy hóa trong mắt chú em là kiểu vô lý đến mức đó hả? Chú gặp khác thì báo em , giải thích từ đầu chẳng lẽ em còn nhặng xị lên với chú ?”
“Không … Lần sẽ chú ý hơn, ?”
“Chú tạm thời đừng chuyện với em nữa.”
Tô Kỳ xong tắt điện thoại, đút túi quần, bực bội đ.ấ.m lan can đầu lớp.
Cung Duật lớn hơn cô tận mười tuổi, cách của thế hệ là thể nào. Anh cảm thấy cô như một đứa nhỏ chỉ giận dỗi chờ dỗ, cô cho rằng tinh ý hiểu , suy cho cùng hai đều chút bất mãn về đối phương.
Ngồi xuống bàn học, Tô Kỳ bắt đầu nhớ về những Cung Duật tham gia các bữa tiệc lớn, công tác ngắn hạn và trò chuyện với cô về mấy thứ cô hứng thú. Anh thích về các loại rượu quý, các kiến thức về kinh doanh, đầu tư chứng khoán, còn cô ngược , lúc chuyện khó tránh khỏi khớp.
Trừ bỏ việc lăn giường tương đối hợp , hai vẫn còn thiếu nhiều lắm.
Tô Kỳ chống cằm giảng mà lời thầy lọt tai, chiều muộn tan học, cô cổng trường ngẩn lâu, suy nghĩ về chuyện kế tiếp.
Lúc , Dương Gia Tịch đột nhiên xuất hiện, thấy cô ngơ ngẩn một thì mon men đến gần bắt chuyện.
“Này, Tô Kỳ, chuyện với .”
Tô Kỳ ngẩng đầu đối phương, chuyện nhưng ánh mắt thì như đang bảo chuyện gì mau .
Giờ tan học bao nhiêu qua , Dương Gia Tịch sợ khác nên hạ thấp giọng mà :
“Cậu chuyện Ha Long Phi thuê theo dõi bạn trai ?”
“Không , .” Tô Kỳ ngoài mặt giả vờ thản nhiên nhưng trong lòng tiếp tục mất cân bằng, cô cái gì cũng chia sẻ cùng Cung Duật, mà chuyện lớn như thế chẳng thèm với cô!