Trộm hôn: ngoan nào bé cưng - Chương 47

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 04:51:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông trẻ hai tay bám lên lan can phòng của Tô Kỳ, Tô Hoằng kéo liền cảm giác quần như sắp rơi . Mà hình như mới đá trúng ba vợ? Sắc mặt Cung Duật tối đen, vội vàng hô:

 

“Chờ một chút, buông tay ! Đừng nắm quần của !”

 

Đùi bám c.h.ặ.t, Cung Duật thể leo nữa, chỉ đành buông tay . Kế tiếp cùng Tô Hoằng ngã nhào ngoài.

 

Việc mất mặt như Cung Duật định , chẳng qua cảm giác nên mới nhất thời nảy ý nghĩ trèo lên lan can nhà họ!

 

Cung Duật dài đất, bộ tây trang xộc xà xộc xệch, Tô Hoằng thì đè bụng , hai tay vẫn còn ôm c.h.ặ.t đùi , miệng thì mắng:

 

“Ranh con!”

 

“Anh Tô, buông …” Cung Duật cố gắng dậy.

 

Bộp.

 

Tô Hoằng vung tay cho Cung Duật một cú vai, mặc dù giận nhưng vẫn chừng mực mà đ.á.n.h mặt Cung Duật.

 

“Sao đáng ghét thế hả?”

 

Hai vội vàng tách lồm cồm bò dậy, Tô Hoằng đưa chân sút m.ô.n.g Cung Duật một cái mà mắng:

 

“Cậu cút cho !”

 

Bộ ria mép của ông giật giật, ánh đèn đường mờ mờ bên ngoài chiếu khuôn mặt đầy giận dữ Cung Duật chột .

 

Ông xoa xoa gò má đau mắng:

 

“Cậu trèo lên phòng con bé gì hả? báo cảnh sát thật bây giờ!”

 

“Được mà, xin , ba vợ đừng giận…”

 

Cung Duật khổ sở đáp, tay chỉnh thắt lưng, nào còn phong thái nghiêm trang như bình thường.

 

Vụ việc khiến Tô Hoằng tỉnh cả ngủ, ông kìm mà hỏi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-47.html.]

“Cậu gì con gái thế hả?”

 

Nhắc đến chuyện giận thì Cung Duật giải thích thế nào, im lặng một lát lắc đầu, thở dài đầy bất lực.

 

Nếu đưa cho Tô Hoằng xem cái bài bình chọn chắc ông nổi điên cạo đầu luôn mất, đều tại đám nhân viên tọc mạch chuyện khác hại chẳng còn mặt mũi nào nữa, trèo lan can còn phát hiện.

 

Tô Hoằng hừ một tiếng chỉ thẳng cửa:

 

“Không thì cút về!”

 

“Nói nhà ?” Cung Duật thử thăm dò.

 

“Không .”

 

“Vậy thì thôi, nữa, về .”

 

Cung Duật phất tay với Tô Hoằng, kết quả chọc ông tức dựng cả tóc, ông xông sút m.ô.n.g thêm một cái và :

 

“Rốt cuộc thì con gái trúng chỗ nào chứ?”

 

Từ ngày Cung Duật qua với con gái rượu của , Tô Hoằng đổi thái độ , quá ba câu nổi điên với Cung Duật, quả thật là khác xa ngày xưa.

 

Đêm đó bên ngoài ồn ào thế nào Tô Kỳ cũng , khi bật một bài nhạc nhẹ để thư giãn đắp mặt nạ xong thì cô dưỡng da và ngủ, chuẩn tinh thần cho kỳ thi sắp tới. Phần báo cáo giao còn vài phần nữa là thành .

 

Sáng hôm tỉnh giấc, Tô Kỳ kiểm tra điện thoại thì thấy nhiều tin nhắn và cuộc gọi từ Cung Duật. Cô xem mà đặt sang một bên, từ tốn ăn sáng.

 

Trong lúc cô nhàn nhã sinh hoạt ở nhà, Cung Duật hai mắt thâm quầng bên bàn việc ngủ gật. Đêm qua vốn về trễ còn chạy sang chỗ Tô Kỳ tự dằn vặt chính , bây giờ còn chút sức lực nào, mí mắt đè mí mắt .

 

Qua mười phút, Cung Duật tiếng chuông điện thoại cho giật . Anh ấn nút hỏi:

 

“Tìm ?”

 

“Vâng.”

 

“Gọi tới gặp .”

 

Giọng Cung Duật trầm xuống hơn một quãng, đầu ngón tay miết nhẹ cây b.út bên cạnh bàn để kìm nén cơn giận đang sắp bùng lên.

Loading...