Cung Duật chờ lâu đó mới thấy tiếng lạch cạch, cửa mở , Tô Hoằng mặt mày nhăn nhó hỏi:
“Cậu điên ? Giờ chạy tới nhấn chuông?”
Đầu tóc ông rối, mặc một bộ đồ ngủ màu nâu nhạt hình gấu trắng, gu thẩm mỹ chỉ thể là của Tô Kỳ. Cung Duật hắng giọng sang chỗ khác hỏi:
“Không Tô Kỳ đang gì? Con lên gặp cô ?“
Đến giờ Tô Hoằng vẫn cảm thấy xưng hô của ông với Cung Duật cứ dị dị, cơ mà còn cách nào khác. Ông hừm một tiếng tiếp:
“Sao gọi cho con bé?”
“Cô bắt máy…”
Tô Hoằng như bắt tín hiệu mà liếc vẻ mệt mỏi mặt Cung Duật, ông nhếch lông mày, nghi ngờ hỏi:
“Cậu chọc giận con bé đúng ?”
“Khụ, cái chắc là hiểu lầm, hiểu lầm thôi… Ba, hạnh phúc tương lai của con và Tô Kỳ đều nhờ hết ba!”
Tô Hoằng hề mềm lòng, đưa tay khép cửa . Cung Duật thấy thế hết hồn, vội đưa một chân tới, cứ nghĩ chen thì ông sẽ nhẹ tay, ai ngờ chỉ thấy một tiếng kêu đau vang lên.
“A, Tô Hoằng thể nào độc ác hơn nữa hả?”
Trong lúc tức giận, Cung Duật đổi xưng hô với Tô Hoằng. Anh đưa tay chặn cửa :
“ gặp Tô Kỳ!”
“Nửa đêm gặp cái gì? Đi về! Hàng xóm thấy con gái thế thế nọ!”
Nhìn tình hình thì Tô Hoằng thể xác định thằng ranh mắt trêu con gái ông giận , tiên cứ lên lầu tâm sự với con gái .
Cung Duật liều mạng giữ cửa, Tô Hoằng thì cố gắng khép cửa , hai ai nhường ai, bí bách quá nên Cung Duật lắp:
“Anh thể như , Hoằng ca, Hoằng ba ba, cho …”
“ báo cảnh sát bây giờ tin hả?”
Chát.
Tô Hoằng đ.á.n.h cái tay đang chen nhà , Cung Duật chịu thua vẫn mặt dày :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-46.html.]
“ là con rể tương lai của mà!”
“Con gái quan trọng hơn, con gái chỉ một, còn con rể thì khác!”
Sự thật thì đau lòng, Cung Duật ba vợ đ.á.n.h đuổi ngoài, cửa nhanh ch.óng đóng sầm , công cuộc tìm Tô Kỳ để giải thích coi như toi. Anh đưa tay gõ cửa vài nhưng xem chừng Tô Hoằng lên lầu.
Lùi vài bước ngẩng đầu lên tầng hai, Cung Duật trông thấy bóng lên đó lướt ngang qua.
Trong phòng, Tô Kỳ đang thức đêm học bài tiếng gọi của ba giật thót. Cô mở một bài nhạc lời để tập trung hơn nên tiếng ồn nhà hề ảnh hưởng đến cô.
Lúc thấy ba , Tô Kỳ tò mò nghiêng đầu:
“Sao ạ?”
“Con đang học bài ?” Tô Hoằng liếc mắt trong.
“Vâng.”
“Có xảy chuyện gì ? Con ba . Nếu là thằng nhóc con buồn thì để ba xử lý nó.”
Thấy dáng vẻ tức giận của ông, Tô Kỳ ngơ trong chốc lát mỉm lắc đầu:
“Không cần ạ, chờ ngày mai con bình tĩnh sẽ gọi điện thoại chuyện với .”
“ mà…”
Tô Hoằng còn xong con gái đẩy nhẹ ngoài.
“Thật sự , con chuẩn ngủ , ba cũng ngủ sớm thôi.”
Dứt lời thì cửa cũng đóng , Tô Hoằng gãi gãi đầu, định bảo với con gái Cung Duật tới tìm nhưng nếu con bé mai giải quyết thì thôi . Ông xuống lầu trở về phòng của , lát thì hiếu kỳ tới cửa sổ.
Mở rèm cửa , Tô Hoằng hoảng sợ suýt nữa la ầm lên.
Bên mặt kính là một cặp chân dài đang treo tòng teng, thỉnh thoảng còn huơ huơ ông c.h.ế.t mất một lúc. Cái thằng quỷ gì đấy?
Tô Hoằng mở cửa sổ đưa đầu ngoài xem, kết quả Cung Duật đang tìm cách trèo lên lan can đá trúng một cái.
Tô Hoằng lửa giận ngút trời túm ống quần của Cung Duật kéo quát:
“Ặc… Cung Duật, con nó xuống đây cho ! Hôm nay thật sự xong với !”