Ông im lặng nãy giờ cũng chịu nổi nữa , trực tiếp gọi bảo vệ lên lôi Hạ Long Phi và Dương Gia Tịch khỏi phòng việc. Hại ông suýt chút nữa đắc tội khác, bắt chúng bồi thường tổn thất tinh thần là ơn nghĩa lắm đó.
Bảo vệ một tay kéo một , ném cả hai đứa nhóc đang gây rối khỏi cửa kéo áo lên để lộ cơ bắp cuồn cuộn, hầm hầm sát khí mà :
“Cút!”
Bị khác khinh thường, sắc mặt của cả hai đều tái mét nhưng với sức lực và tài lực của họ thì chỉ ngậm bồ hòn ngọt. Tiền trao cháo múc, thành nhiệm vụ , họ thể lật lọng , cũng dám.
Dương Gia Tịch thấy Hạ Long Phi xoay thì vội vàng đuổi theo hô:
“Hạ Long Phi! Cậu mới đúng là tên l.ừ.a đ.ả.o, dối, trả tiền cho !”
“Câm miệng!” Thanh niên ở phía phắt quát. “Lúc đó rõ nếu xảy chuyện gì thì chúng cùng chịu, cô đồng ý , hiện tại chút tiền đó cũng đòi ?”
“Chút tiền? Được, nếu xem đó chỉ là mấy đồng bạc lẻ thì bố thí cho , cần nhưng cần!”
Dương Gia Tịch ban đầu cũng gom sạch tiền tiêu vặt cả tháng và tiền mua sách mới để thuê gây sự với Tô Kỳ, về vì tham gia âm mưu của tên , cô bán cả chiếc máy mp3 yêu thích của ! Thật sự chấp nhận tất cả những gì cô đều thất bại t.h.ả.m hại và còn khiến bản khó chịu, mất mặt.
Hai ở đường lớn ngừng giằng co, lát , Hạ Long Phi tức giận kìm khi Dương Gia Tịch cứ kéo áo liền đưa tay đẩy mạnh.
Rầm.
Dương Gia Tịch ngã sõng soài đất, khuôn mặt vốn chỉ tiêu sưng bao lâu đập thẳng cột giao thông, trán lập tức sưng vù lên.
“Á! Đau quá, tên khốn kiếp! Aaaaa!”
Nằm đất, cô gái đưa tay sờ lên trán , tay run lẩy bẩy chỉ Hạ Long Phi ở phía xa:
“Đứng đó, tên ch.ó c.h.ế.t dám đẩy ? tha cho !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-43.html.]
Cơn tức giận đầu óc Dương Gia Tịch cuồng, lên cũng . Người qua đường thấy cô tội nghiệp nên tiến tới đỡ cô dậy, còn cho cô khăn ướt để lau mặt.
Khi mở gương cầm tay xem, Dương Gia Tịch thật sự c.h.ế.t quách cho xong. Giữa trán nhô lên một cục u như là cá la hán, cái đội mũ bịt khẩu trang cũng che nổi! Tại cô thích Hạ Long Phi chứ? Là ma sai quỷ khiến ?
…
Trong một nhà hàng kiểu Pháp sang trọng, Lưu Ly vắt chân tệp hồ sơ bàn, nhàn nhạt với đối diện:
“Chuyện cô và Cung Duật thù với thì liên quan gì đến ? Sao giúp cô?”
Người phụ nữ bên mặc váy dài màu trắng, dáng cao gầy, là kiểu tiểu thư thanh nhã đoan trang. Cô mỉm lắc đầu :
“ thù với Cung Duật, chỉ rời xa con nhóc mà thôi. Đặt một con bé lúc nào cũng chỉ nũng nịu dựa dẫm khác bên cạnh đàn ông xuất sắc như thật là…”
“Làm ?” Lưu Ly buồn : “Cô phá hạng mục sắp tới của Cung thị mà là thù với Cung Duật ư? Lại còn kéo lên thuyền. Xin , thích Cung Duật thật, nhưng là phụ nữ não.”
Đối phương nhăn mày hỏi:
“Ý cô là não?”
“Tùy cô nghĩ cũng . Nói thế nào nhỉ? Có đôi khi đàn ông thích kiểu nhỏ bé đáng yêu nũng như Tô Kỳ chứ yêu một cô gái thủ đoạn.”
“Cô…”
“ về đây, đừng liên lạc cho nữa.”
Lần thì Lưu Ly rõ ràng hơn, đặt ly rượu vang xuống rời ung dung rời khỏi đó.
Số gây sự với Cung Duật nhiều thật, thỉnh thoảng nhảy một kẻ tự tìm đường c.h.ế.t. Định chia rẽ mối quan hệ của Lưu gia với Cung gia bằng cách đê tiện ngu ngốc. Nếu Lưu Ly đồng ý với cô , để Cung Duật thì lỗ vốn là Lưu Ly!
Rút điện thoại , Lưu Ly ấn gọi cho Cung Duật.