Kể từ ngày Cung Duật công khai đưa Tô Kỳ đến trường thì đều cô nàng tiểu thư Tô gia xinh yêu kiều chủ, mà đàn ông còn vô cùng điển trai.
Mấy tụ họp ăn cơm trưa cùng , Tố Trân vẫn luôn mỉm đầy ẩn ý Tô Kỳ. Hôm nay mấy cô gái rảnh rỗi mà một chỗ, vui vẻ bàn tán.
“Trông như chắc giàu lắm đúng , chiếc xe giá trị chắc cũng bằng mấy năm tiền lương của bình thường đó.”
“Bạn trai Tố Trân cũng mà, đúng ha?” Người nào đó đột nhiên kéo Tố Trân .
Nghĩ đến Vương Thái Vũ và những lời mà căn dặn, Tố Trân che miệng :
“Anh giàu như nghĩ , chỉ là nhân viên bình thường thôi.”
“Ôi trời! Đừng khiêm tốn mà! Tô Kỳ thì ? Bạn trai nghề gì thế?”
Mọi qua vẫn tò mò với đàn ông của Tô Kỳ, cô chỉ đành trừ:
“Không tiện , chúng bàn về cái khác .”
“Không tiện dám ?” Một đột nhiên cao giọng hỏi. “ đồn là một tên l.ừ.a đ.ả.o đấy.”
“Khục…” Tố Trân đang uống nước suýt chút sặc.
Tô Kỳ thì bình tĩnh chống tay lên cằm, nghiêng về phía cô gái “ồ” khẽ một tiếng:
“Ai đồn thế? Lừa đảo là gì ?”
Trong một nhóm các cô gái thì luôn xuất hiện kiểu chuyên đ.â.m chọc khác như , Tô Kỳ quen .
Cô gái :
“Trên diễn đàn trường tin tức nên hỏi thôi, Tô Kỳ đừng giận nhé. Còn cái việc l.ừ.a đ.ả.o hỏi chứ đây?”
Vẻ mặt Tô Kỳ vô cùng chân thành, lắc đầu bảo:
“ cũng , cô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-41.html.]
“Hừm, mượn tiền thuê xe tán gái chứ còn gì nữa? Mấy tên đàn ông lịch lãm trai như gì thật lòng với ai bao giờ?”
Mẹ nó cái tên Hạ Long Phi ch.ó c.h.ế.t! Tô Kỳ xong lập tức nghĩ ngay tới cái miệng tiện của tên khốn ! Còn ai ngoài đồn đãi chú Cung yêu dấu của cô là thuê đồ tán gái nữa?
Có khuyên nhủ:
“ mà thật thì ở đây nhiều lắm, Tô Kỳ cẩn thận chút nha.”
“Người kiểu gì?” Tô Kỳ nhíu mày.
“Cậu trong thành phố nhiều sống “ảo” ? Là kiểu sẽ tạo cho một vỏ bọc hào nhoáng từ việc chia tiền thuê xe, thuê những đồ đắt tiền, đồ hiệu cùng dùng chúng tán trai tán gái, mục tiêu là mấy tiền thật sự . Sau đó bước kế tiếp là bòn tiền những .”
Nhìn mặt họ giống đang bịa chuyện, Tô Kỳ giật cả . Hóa còn cả một đường dây l.ừ.a đ.ả.o chuyên nghiệp đến mức ư? Coi như mở mang tầm mắt. ai chứ riêng chú Cung thì là đối tác của ba cô, đương nhiên hàng thật chất lượng cao, hì hì.
Tô Kỳ cũng để ý tới họ lắm, chỉ tung hứng với họ một chút cho vui, điều khiến mấy cô gái định công kích cô cụt hứng, cứ như vươn tay đ.ấ.m bịch bông mềm.
Tin đồn càng lan càng rộng, cuối cùng cả trường ai cũng Tô Kỳ với ánh mắt quái dị.
Mà trong lúc đó, Cung Duật nhận tin báo từ trợ lý của là Lý Tiêu Nguyên:
“Sếp, từ sáng nay nọ theo đến cửa công ty, đó bên đường uống cà phê suốt buổi .”
“Là thám t.ử ?” Khóe môi Cung Duật giật giật, cần nghĩ cũng cái tên thiếu chuyên nghiệp theo dõi hai ngày phát hiện là ai thuê. Chi tiền nhiều chút thì thể gặp loại kém cỏi .
Anh đưa tay sờ trán, thầm nghĩ một câu đùa của hóa sức ảnh hưởng đến cỡ , Hạ Long Phi chịu bỏ vốn để thu thập thông tin cơ đấy.
Cung Duật nghĩ bây giờ cũng đến lúc nghiêm túc , vì đáp:
“Mặc kệ .”
Cứ như thế, Cung Duật thản nhiên tập đoàn Cung thị. Thấy bên cạnh xách tài liệu giúp, mà ai gặp cũng cúi đầu thể hiện sự tôn trọng, thám t.ử toát mồ hôi.
Tuy rằng hành nghề lâu nhưng mắt vẫn , phát hiện !
“Không nữa nữa, tên nhóc quỷ yêu bảo theo dõi kiểu gì !”
Anh loại l.ừ.a đ.ả.o gì, là tổng giám đốc của Cung thị mà! Mặt mũi vị thám t.ử nọ xám ngắt, bốn ngày bám đuôi thì từ bỏ, tiếp tục nữa.