Nói gì thì , cũng do ông kiên quyết, thấy con gái nũng nhõng nhẽo là ông mềm lòng. Hơn nữa gia đình tỏ đủ thành ý, ông phản ứng thế nào đây?
Hôm đó Tô Kỳ Cung Duật đưa đến tận cổng trường, cô hề ngần ngại nữa mà mở cửa xe bước xuống, vui vẻ tặng cho một nụ hôn gió.
“Chú cẩn thận nha.”
“Em cũng học hành chăm chỉ, buổi chiều nay đến đón.”
“Hừm, chú cứ tan sớm như vấn đề gì thật chứ? Đâu cần đưa đón em mỗi ngày ?”
“Em chờ hai năm, giữ cho kỹ, đến lúc đó nhảy một tên nhóc ranh như Hạ Long Phi thì ?”
Miệng đôi khi giống như miệng quạ đen, một cái là triệu hồi thần xui xẻo liền. Điển hình là Cung Duật, mới nhắc đến Hạ Long Phi xong thì Tô Kỳ giật giật mí mắt, cô trông thấy cái tên giả vờ giả vịt họ Hạ đó về phía .
“Chú hôm nay đường quên xem t.ử vi đúng ? Chú xem ai kìa.”
Thấy Tô Kỳ giơ tay lên, Cung Duật nghiêng thử kính chiếu hậu, đó vui :
“Em học , đừng để tên đó đến gần.”
“Chú quên là em với học chung ?”
Ừ, quên thật, vì gần đây Cung Duật cũng quan tâm đến tên nhóc đó lắm. Anh bạn gái xong liền bực :
“Vậy thì xa một chút, đừng chuyện với loại đó, nhé?”
Không dặn dò, lệnh mà là năn nỉ ỉ ôi, trông Cung Duật quá mức dễ thương, trái tim nhỏ của Tô Kỳ nhảy thình thịch. Cô ghé đầu sát cửa sổ, mỉm đáp:
“Em , chú đây.”
“Chuyện gì?”
Cung Duật tháo dây an đổi vị trí , đưa đầu về phía cô.
Người con gái xinh xắn trong bộ váy chữ A màu đen cúi đầu xuống, mái tóc dài trượt nhẹ theo động tác của cô, đôi môi hồng hào in lên môi Cung Duật một nụ hôn khẽ như chuồn chuồn lướt nước.
“Hôn chào buổi sáng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-38.html.]
“Nghịch ngợm.” Cung Duật mỉm với cô, trong mắt là cưng chiều.
Cảnh tượng hai show ân ái ở chỗ lé mắt bao nhiêu sinh viên gần đó, bao gồm cả Hạ Long Phi đang tới chỗ họ. Hạ Long Phi dừng cách chiếc xe một , ánh mắt hung dữ chằm chằm Cung Duật, trong lòng vẫn phục.
Hạ Long Phi cho rằng bản thua kém gì Cung Duật, ngoại trừ vẻ bề ngoài thì thiếu cái gì chứ?
Mặc kệ ánh mắt của Hạ Long Phi, Tô Kỳ vẫy tay chào Cung Duật sải bước trong sân trường.
Cô gái rời khỏi lâu, Hạ Long Phi tiến gần đến bên cạnh Cung Duật, thẳng cửa sổ còn kịp khép , miệng cong lên khinh bỉ:
“Chú mượn xe của ai để tán gái thế?”
“Cậu gì?” Cung Duật nhàn nhạt hỏi, giả vờ thấy.
“ ông chú định dụ dỗ khác bằng chiếc xe thuê mượn ?”
Cung Duật đờ mất một lúc vì giọng của Hạ Long Phi cao lên một quãng, chậm chạp khởi động xe mà cảm thấy thật thú vị khi chuyện với tên nhóc . Anh chậc chậc hai tiếng hỏi:
“Thế mà cũng ? Cậu định gì? Nói với Tô Kỳ rằng thuê xe để chở cô học, lừa gạt cô hả?”
“Chú…” Hạ Long Phi nhíu mày ghét bỏ: “Mặt dày ?”
“Không , so sánh với .” Cung Duật : “Nghe Tô Kỳ tát, còn tuyên bố sẽ trở thành kẻ thù của cô mà vẫn quan tâm cô ?”
“Mặc kệ , liên quan gì đến chú!” Hạ Long Phi trúng tim đen nên khó mà nhịn tức giận.
Thấy tên nhóc hết suy nghĩ lên mặt, Cung Duật nghĩ nghĩ, đưa tay ngoắc hỏi:
“Cậu một thuê xe tốn bao nhiêu ? Chúng chia đôi , trả một nửa trả một nửa, đó cho mượn xe tán gái.”
“Chú điên ? cần!”
Mặc dù chiếc xe mắt là của hãng nào, nhưng ghế tựa và những thứ bên trong khá sạch sẽ, chắc hẳn đắt, cho dù thuê cũng thuê nổi.
Cung Duật mấy câu thành công chọc giận vị nam thần trường học nào đó.
Hạ Long Phi khinh thường liếc một cái mới bỏ , đúng là vẫn còn nhỏ, quản lý biểu cảm lắm, bao nhiêu suy nghĩ đều hết lên mặt.
Thực chất Cung Duật việc gì so đo với một đứa nhóc, nhưng ai bảo cứ đến ưỡn ẹo mặt ? Lại còn mơ tưởng đến vợ tương lai của nữa?