Anh xoay cổ tay hai cái khởi động dùng lực c.h.é.m xuống, d.a.o phay to cắm phập ngay giữa cơ thể của con gà, âm thanh dứt khoát bao nhiêu, đến nỗi Tô Hoằng ở bên cạnh giật :
“Chuyện gì đây? Cậu c.h.ặ.t gà?”
Ông Cung kế bên nhặt rau, động tác thuần thục, miệng thì xì một tiếng khinh thường:
“Cái gì mà ? Lúc còn bằng tuổi của nó thì là cao thủ dùng d.a.o !”
Không khí giữa họ gì đó kỳ quặc khó , mặc dù đây là nhà của Tô Hoằng nhưng giây phút hai cha con nhà họ bếp bắt đầu chuẩn nguyên liệu nấu ăn thì ông như biến thành ngoài . Mấy chục năm một một , mang danh gà trống nuôi con mà ông còn thể như thế.
Nhìn Cung Duật cầm d.a.o c.h.ặ.t bụp bụp, từng nhát mạnh mẽ chuẩn xác chia con gà thành những phần gọn gàng mà hoa cả mắt.
“Mấy bộ phận như đùi, cánh dễ , đều khớp cả, ba xem .” Cung Duật mẫu cho Tô Hoằng, miệng gọi ba vô cùng tự nhiên.
Mà lúc chìm đắm trong sự bất ngờ, Tô Hoằng để ý, chỉ lo quan sát học hỏi.
Không ngờ tới Cung Duật còn một mặt như , bình thường luôn là tây trang chỉnh tề, ăn mặc lịch lãm ngoài, dáng vẻ giống nấu ăn chứ?
Nói về gia đình Cung Duật, việc đàn ông chăm sóc phụ nữ gần như là truyền thống. Bọn họ luôn cưng chiều một nửa của , như ba của mỗi dịp lễ lộc đều sẽ chuẩn quà tặng cho , hoặc một bữa cơm ngon tặng bà. Người khác đều xì xầm và mỉa mai đàn bà con gái khéo tay, cơ mà ông chồng vì hết thảy, những thứ còn quan trọng ư? Không, đương nhiên là .
Ông Cung ai bắt ép cả. Việc ông chăm sóc cho vợ xuất phát từ việc cưng chiều, yêu thương bà, cho nên khác căn bản quyền xía chuyện riêng tư của gia đình ông.
Hai cha con họ còn chẳng cần tới sự trợ giúp của Tô Hoằng, ông chỉ đành hỏi xem gì để .
Bữa cơm hôm đó do chính tay hai đàn ông Cung gia lên thực đơn thiết đãi , Tô Kỳ thấy quá trình họ nấu nhưng khi mấy món ăn bàn từ Cung Duật mà , hai mắt cô mở to , còn hỏi cho chắc:
“Chú đây ạ?”
“Không thì ai?” Cung Duật nhếch một bên lông mày lên, trông hết sức tự hào về bản . “Bình thường bận rộn nên xuống bếp, em đừng khinh thường năng lực của đàn ông nhà họ Cung.”
Trên bàn bày một món gà chiên giòn, bên rưới nước sốt gia truyền, Tô Kỳ tò mò vị của nó sẽ như thế nào. Da gà vàng ruộm, còn phần nước chấm thì màu trắng sữa, màu sắc cô nhớ đến món gà chiên sốt chua ở mấy tiệm ăn bên ngoài.
Tô Kỳ kìm lòng về phía ba , Tô Hoằng liền hiểu ý mà đưa tay động tác mời:
“Anh chị cứ tự nhiên, cứ tự nhiên .”
Mọi mời dùng bữa, đó Cung Duật cũng xuống bên cạnh và bắt đầu gắp thức ăn cho Tô Kỳ. Anh còn một đĩa salad và rau trộn đặt bên cạnh để phòng khi cô nhóc ăn cho da, về phần canh thì là canh rau cải với thịt băm, mùi thơm nức mũi.
Tô Kỳ đột nhiên đổi ý, ngay lập tức gả cho Cung Duật. Cái gì mà chờ hai năm, trời đất, chỉ riêng việc giỏi bếp núc đủ để cô cộng cho chú Cung một trăm điểm !
Cung phu nhân dường như quen với việc , còn hai cha con Tô gia ngớt lời khen.
Tô Kỳ che miệng cảm thán:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-37.html.]
“Cái chua chua ngọt ngọt, ngon quá.”
Hóa cái sốt trắng mayonnaise, hề béo và ngán chút nào! Tô Kỳ hai mắt sáng rực Cung Duật:
“Chú, chú mở quán gà chiên !”
Đầu óc cô nhảy cực nhanh, gì tận dụng khả năng trời phú của Cung Duật để kinh doanh, nhưng cô sực nhớ đang công ty riêng.
Đối với vấn đề , Cung Duật bình tĩnh đáp:
“ chỉ nấu cho gia đình ăn thôi, em hiểu ý ?”
Đại khái là: “Chỉ cần về vợ , sẽ nấu cho em ăn.”
Ba lớn tuổi bàn cơm đều dùng ánh mắt khinh bỉ về phía Cung Duật, ai đời dùng đồ ăn để dụ dỗ con nhà ? Ngay cả của cũng nhịn , mất mặt quá!
Khác xa so với những gì họ nghĩ, Tô Kỳ bẽn lẽn :
“Thật … Nếu ngày nào cũng ăn đồ ngon chú thì mấy.”
Dịch nghĩa: “Em đồng ý.”
Đôi đũa tay Tô Hoằng run lên, kém chút nữa rơi miếng gà mới gắp xuống bàn, ông nhẫn nhịn kẹp c.h.ặ.t nó thả bát của bản .
Hai đứa nhỏ thật là, thích đến mức thì cứ đồng ý cưới luôn , còn thích đưa đẩy dùng dằng lớn bọn họ đây hứng hết một mớ trái tim đang b.ắ.n tung tóe giữa chúng.
Tô Hoằng mới thấy hình như chỉ ông là cô đơn bàn ăn, đúng lúc ông nhớ đến vợ , giọng con gái nhẹ nhàng truyền tới:
“Ba, ba ăn đùi gà , thịt đùi ngon hơn đó.”
Cô gái nhỏ gắp cho ông mấy gắp, chọn những thứ ngon để đặt bát của ông, ánh mắt tràn ngập tình cảm ấm áp.
Không uổng công cưng chiều con bé suốt gần hai mươi năm qua, Tô Kỳ thật sự thương ông, hành động chớp mắt sưởi ấm trái tim già nua cô độc của ông.
Tô Hoằng vui vẻ ăn cơm cùng sui gia, trong phòng ăn, tiếng rộn rã vang lên ngừng.
Sau khi ba phát hiện bí mật mà chôn giấu thời gian qua, Tô Kỳ bắt đầu bung xõa.
Trước đây học đều là ba cô đưa , giờ thì đổi thành Cung Duật.
Sáng sớm, Cung Duật lái xe đến tận nhà đón Tô Kỳ đưa cô đến trường khi tan , việc khiến Tô Hoằng cảm thấy buồn rầu.
Ông đằng con gái thò đầu khỏi cửa sổ vẫy vẫy tay, thấy chiếc xe bắt đầu lăn bánh thì buồn bực hô lên:
“Sao đến cả việc cũng giành của ? Ức h.i.ế.p mà xem ?”