“Mẹ nghĩ ?”
“Ký, ký liền! Mẹ chờ ngày lâu quá ! Ông ơi, con trai ông…”
Đoạn giọng bà nhỏ dần, Cung Duật chỉ kịp mấy chữ hối thúc của , bà chạy mất. Anh chờ một lát thấy ai gì thì ngắt máy, buồn lắc đầu.
So với Tô Hoằng thì của còn gấp gáp hơn đây, lúc nào cũng vạch kế sách nọ mai mối, giờ thì toại nguyện .
Tô Kỳ về đến nhà liền rón rén theo ba phòng khách, ông xuống ghế, bên tai cô lập tức âm thanh ấm động:
“Con nghĩ cái gì thế hả?”
Tiếng quát Tô Kỳ co rụt cổ, đó cô chu môi :
“Con đói.”
Khi thấy hai mắt cô long lanh tỏ vẻ tủi , cơn giận đang bốc lên đỉnh đầu Tô Hoằng ngay tức khắc dịu bớt. Con gái càng lớn càng giống , nó khiến ông nhớ đến lời hứa khi xưa của , rằng sẽ yêu thương cưng chiều con bé hết mực.
“Hầy, con đừng nũng với ba, đợi chuyện xong ba đặt đồ ăn cho hai cha con , nhá?”
“ mà lúc nãy ba sẽ đưa con ăn, giờ về tới nhà là bụng con cồn cào lắm …” Tô Kỳ chực ông.
“Được , ba , ăn , ăn !”
Không bất kỳ một cha nào chịu nổi cái dáng vẻ như con nít ba tuổi , trong mắt Tô Hoằng, con gái ông lúc nào cũng là trẻ nhỏ cần chăm sóc cả. Ông cầm điện thoại lên hỏi:
“Con ăn món gì?”
“Một nửa gà chiên phủ phô mai, một nửa còn sốt cay.”
Tô Kỳ thấy thành công chuyển dời sự chú ý của ba liền vui vẻ đến lưng ông, nịnh nọt vươn tay mát xa vai cho ba.
Mấy thức ăn nhanh bình thường Tô Hoằng cho con gái ăn nhiều, dầu mỡ ở những quán ăn thể để lên đến cả tuần mới , độc hại. Tuy , thỉnh thoảng Tô Kỳ thèm nên ông cũng sẽ du di.
Tô Kỳ màn hình đang sáng đèn, thấy những dòng chữ bên trong đều hấp dẫn cô, cô đưa tay chỉ chỉ:
“Ba ơi, đặt một chai nước cola lớn luôn nha, cái nữa, bánh .”
Người đàn ông trung niên bất lực ngửa đầu con gái:
“Con như thế bao giờ mới dâu ?”
“Xã hội hiện đại, tụi con thể sống riêng mà, đó cứ rỗi thì về chơi cùng ba .” Tô Kỳ lè lưỡi.
Thế giới ngày càng phát triển, phụ nữ còn vô tư tưởng cổ hủ chèn ép, bây giờ thể sống ngẩng đầu lên cao , cũng vị trí ngang bằng với đàn ông trong xã hội. Vì thế, Tô Kỳ cảm thấy hôn nhân còn quá quan trọng nữa. Nếu cô chẳng ai yêu, cứ một tiếp tục tiến về phía là .
Tô Hoằng cũng mong con gái ông sẽ vui vẻ, hạnh phúc, nên ông cho Cung Duật hai ngày, hy vọng sẽ điều.
Hai cha con ăn bữa cơm cùng bao ngày gặp mặt, dù rằng là đồ ăn ngoài nhưng chung bàn cũng đủ ấm cúng.
…
Ngày hôm , Tô Kỳ đang ngủ mơ thì thấy tiếng chuông cửa. Cô lọ mọ dậy, vuốt mái tóc rối bù mặc nguyên bộ quần áo dủ dày cộm hình gấu nâu khỏi phòng. Bên ngoài truyền tới âm thanh cũng khá ồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-35.html.]
“Chào , là ba của Cung Duật.”
“Chào chào, còn là của Cung Duật. Hôm nay tới đây thăm bất ngờ, hy vọng khiến khó xử.”
Chờ chút… Tô Kỳ sững , vội vàng thụt lùi hai bước nấp một góc. Cơn buồn ngủ đang xâm chiếm tâm trí cô ngay lập tức biến mất còn!
Ôi trời ơi, gia đình chú Cung tới đây thăm hỏi thật ?
Tô Kỳ phóng vụt về phòng như một chú sóc con nhanh nhẹn, cô dùng một phút ba mươi giây rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo và đ.á.n.h răng, đó thì quần áo để chuẩn chào một tiếng.
Chú Cung c.h.ế.t tiệt, báo gì cả!
Tô Kỳ lẩm bẩm mắng Cung Duật vơ vội cái kẹp tóc trong tủ trang điểm, cố định mái tóc dài của . Soi gương thấy thỏa, cô hít sâu mấy mới dám ngoài.
Vừa mới đến gần phòng khách, giọng của ba truyền tới tai cô:
“Ý của là như , chị tính ?”
Tính cái gì? Cô bỏ qua đoạn quan trọng nào ?
Cung Duật im nãy giờ lúc mới dám nhỏ giọng xen :
“Chúng nên hỏi ý Tô Kỳ ?”
Cung phu nhân cũng lo lắng:
“Phải, chuyện quan trọng như nên gọi con bé bàn bạc.”
Tô Kỳ đầu đầy sương mù bước về phía họ mà :
“Chào , chào hai bác và chú Cung, đang bàn chuyện gì ạ?”
Hai mắt Cung phu nhân chớp chớp, thẳng cô bé xinh xắn đáng yêu xuất hiện. Tóc đen kẹp gọn đầu, chỉ một vài sợi mềm rơi cần cổ trắng mịn, giọng cũng nhẹ nhàng, trông hoạt bát và khá lễ phép.
“Bạn gái của con đó hả? Trông ngoan ngoãn đáng yêu quá.” Chưa gì mặt Cung phu nhân rõ hai chữ hài lòng.
Khóe môi Cung Duật cong lên, rõ sự tự hào trong tâm. là bạn gái của , chào hỏi liền đ.á.n.h giá cao .
Tô Hoằng gọi con gái đến bên cạnh xuống, giải thích sơ qua chuyện mà họ bàn bạc.
Đầu tiên thì hai nhà đều mối quan hệ của Cung Duật và Tô Kỳ, cũng ngầm hiểu sự việc xảy , vì cả ba lớn đều cùng một ý là bắt Cung Duật chịu trách nhiệm.
Ban đầu Cung Duật thật sự oan ức, vốn định ăn xong chùi mép bỏ chạy mà? Bị cả ba vợ và ba chăm chú còn răn dạy liên tục, chỉ Tô Kỳ mau mau xuất hiện cứu vớt .
Nghe ký giấy kết hôn, Tô Kỳ do dự:
“Con… Mới mười chín.”
“Không, con bác , con mười chín nên mới càng ký giấy kết hôn sớm với Cung Duật nhà bác.” Cung phu nhân gấp gáp: “Bác sẽ để Cung Duật phụ con gì với con .”
Tô Kỳ hổ :
“ mà… Con sợ con sẽ với chú …”
“Phụt…” Cung Duật sặc nước miếng, cô bé ngốc cái gì đấy? Anh đột nhiên cảm thấy đang treo cái biển đại hạ giá lên đến 99%, mà còn thèm cầm.