“Hừ, tùy . gừng.”
Bị bắt bẽ liên tục mấy , mà Cung Duật vẫn tươi phục vụ cho Tô Hoằng tận tình, còn mang bánh cho ông ăn đỡ buồn miệng.
Kể Tô Hoằng cũng thấy Cung Duật khá , tiền, sắc, đối nhân xử thế. Thứ duy nhất ông chấp nhận ở Cung Duật chắc là việc tán tỉnh con gái ông khi con bé mới mười chín tuổi.
Tâm trạng hiện tại của Tô Hoằng chỉ thể hình dung bằng hai chữ phiền muộn.
Cung Duật bưng đến nơi, ông bực bội :
“ uống nữa.”
Biết ông khó nhưng Cung Duật cũng gì, chỉ , đưa lên miệng hớp một ngụm. Ba vợ uống thì uống.
Hai chằm chằm, ánh mắt tóe lửa Tô Kỳ mới kéo vali liền rụt cổ trốn vách tường, chỉ chừa một đôi mắt quan sát họ.
Tô Hoằng thở dài một , :
“Cậu cũng Tô Kỳ mới là sinh viên năm hai, bây giờ lúc.”
“Mười tám tuổi đủ nhận thức .” Cung Duật nghiêm túc đáp, tay trái cầm tách ấm đặt lên bàn. “Nếu ba yên tâm thì để Tô Kỳ ký giấy kết hôn cùng con .”
Khi lời , Cung Duật đoán Tô Hoằng sẽ đồng ý, nào ngờ ông đáp:
“Được, chuẩn giấy tờ , qua hai ngày đưa và con gái giấy đăng ký kết hôn.”
Câu trả lời quá đỗi bất ngờ, chỉ Cung Duật mà Tô Kỳ cũng mở to mắt về phía Tô Hoằng.
Ban đầu Tô Hoằng phản ứng dữ dội, còn đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c gì đó, khi gặp mặt thì cũng chỉ như đùa giỡn một chút chứ thật sự nổi điên với Cung Duật. Một phần là vì ông nỡ con gái lo lắng, một phần là Cung Duật cũng đến nỗi tệ.
Cục cưng bé bỏng của ông kết duyên với Cung Duật còn hơn việc quen những khác và khả năng sẽ đùa giỡn tình cảm. Ít nhất thì Cung Duật cũng đủ trưởng thành, chín chắn, hơn nữa còn từng việc cùng ông, ông đoán con .
Cửa ải mà Cung Duật cho rằng lớn nhất, khó vượt qua nhất biến thành bàn đạp cho và Tô Kỳ càng tiến xa hơn, lấy tình yêu tiền đề của hôn nhân, bọn họ thật sự thể ký giấy kết hôn sớm, đó chờ Tô Kỳ nghiệp về chung một nhà.
Tô Kỳ che miệng đè xuống âm thanh nức nở trong cổ họng, cô cứ nghĩ ba sẽ ngăn cấm chứ! Ông vì cô mà đang thỏa thuận với Cung Duật ? Vì sợ cô sẽ tổn thương trong mối quan hệ …
Thực chất cô và Cung Duật chỉ mới quen lâu, tới hôn nhân thì sớm quá! Tô Kỳ nghĩ liếc về phía Cung Duật, thấy mỉm :
“Được thì còn gì bằng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-34.html.]
“Cậu còn nhớ vụ bàn bạc của chúng , tăng thêm năm phần trăm lãi.” Tô Hoằng thừa nước đục thả câu, mặt dày đòi thêm. Tất nhiên khi lấy thì ông cũng chỉ cho Tô Kỳ chứ gì, vì về cơ bản đây sẽ là tiền Cung Duật tặng con bé.
Gần như thèm suy nghĩ, Cung Duật đáp:
“Muốn thêm mười phần trăm cũng , ba yên tâm, con sẽ đối xử với Tô Kỳ thật .”
“ chuyện với nữa , mỗi gọi ba xưng con thì da gà da vịt của nổi lên đầy .”
Có thể thấy Tô Hoằng là một trong ngoài bất nhất, khẩu thị tâm phi, mặc dù ông năng hùng hồn hung dữ nhưng nội tâm hiền lành.
Tô Kỳ hổ khi nghĩ đến chuyện mới chừng tuổi kết hôn, chẳng qua đó là chú Cung thì cô sẵn lòng, ký giấy , nếu thấy đến đó cùng lắm giấy ly hôn.
Vào khoảnh khắc Cung Duật gật đầu đáp ứng điều kiện của Tô Hoằng, Tô Kỳ cảm thấy sẽ là đó, mà cô sống chung trọn đời, mà cùng cô xây dựng tổ ấm cho tương lai.
Đạt thành điều kiện với xong, Tô Hoằng lấy lý do con gái ông ngủ nhờ nhà , đặc biệt là nhà đàn ông nên đưa Tô Kỳ về.
Sau khi Tô Kỳ rời khỏi, Cung Duật mới bẹp sofa ngẩng đầu lên trần nhà. Qua một lúc, cầm điện thoại gọi về cho .
“Chuyện gì thế? Mẹ đang nấu cơm.”
“À, con định với một chuyện quan trọng.”
“Ừ?”
“Mẹ còn nhớ con về Tô Kỳ ? Chuyện của con với cô ba vợ phát hiện .”
“Khục khục…”
Bên truyền tới tiếng ho dữ dội, mất một lúc mới đáp:
“Ba vợ? Con liêm sỉ ? Còn gì mà dám gọi như thế. Rồi nào? Biết thì ?”
Bà Cung vẻ sốc khi chuyện, bà đổ một ít muối thìa, chuẩn cho nồi canh bí đỏ mắt thì Cung Duật đáp:
“Đại khái là bảo con ký giấy kết hôn với Tô Kỳ , tránh cho con bỏ chạy giữa chừng.”
Bàn tay đang cầm lọ muối run lên, bà Cung đổ một lượng lớn muối hạt trong nồi mà cũng , chỉ lo hỏi:
“Gì? Ký giấy kết hôn?”