Trộm hôn: ngoan nào bé cưng - Chương 33

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 04:14:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa nãy ở trong sân bay là ngại nhiều ông tiện xử Cung Duật, bây giờ ở bãi đỗ xe trống vắng hơn chút, ông lập tức liều .

 

Tô Hoằng vùng khỏi tay con gái, nhảy lên lưng của Cung Duật:

 

liều cái mạng già với !”

 

Vốn dĩ đang chịu trận, Cung Duật cũng vững, vì phía nhào lên lưng liền chúi thẳng về phía , ngã phịch đất.

 

Tô Hoằng cũng mất đà ngã theo, suýt chút nữa cắm đầu xuống nền bê tông. Ấy mới bò dậy, ông túm cổ áo Cung Duật giật lên giật xuống:

 

tin tưởng dám lừa dối hả? Cậu còn mặt mũi gọi là ba vợ?”

 

Thấy cảnh , Tô Kỳ chỉ bên cạnh đỡ trán. Vốn dĩ nghĩ bọn họ sẽ đ.á.n.h to, ai thì là hai đứa trẻ đang gây lộn, chẳng chút sát thương nào. Cái mà để ai vô tình chụp thì lên báo chứ chẳng chơi, chủ tịch công ty X cùng chủ tịch công ty Y chơi đấu vật với trong bãi đỗ xe, còn thể thống gì nữa.

 

Cung Duật đất, ông túm áo lắc liên tục mà tóc tai rối bù, dở dở để mặc cho ông kéo , chờ ông thở phì phì dừng mới dám nhỏ giọng :

 

“Xin giấu ba, nhưng mà con và Tô Kỳ thật lòng yêu , mong ba thành cho hai đứa.”

 

“Cái rắm!” Tô Hoằng tức mà c.h.ử.i thề, dang chân túm cổ áo Cung Duật, nửa nửa đất, tư thế hết sức kỳ cục. Ông hét lên một tiếng, kém chút nữa rơi nước miếng mặt . “Ai cho phép trở thành con rể của mà gọi ba hả?”

 

Đã đến nước , Cung Duật chỉ thể mặt dày tới cùng, dù đ.á.n.h thêm nữa cũng chịu:

 

ba thể cấm con và Tô Kỳ … ặc…”

 

Cung Duật mới mở miệng liền Tô Hoằng trừng bằng ánh mắt hung dữ.

 

cấm đấy, ?”

 

Hai cứ qua như bao giờ mới về nhà, Tô Kỳ ở bên hắng giọng:

 

“Con đói ạ, thể ăn ba?”

 

Tô Hoằng thấy con gái cưng thế mới chịu vứt Cung Duật sang một bên, ông hừ một tiếng, phủi phủi tay :

 

“Đi, lên xe, ba đưa con ăn, mặc kệ thằng ranh .”

 

Ông thả vali cốp xe, trong xe đóng cửa mới phát hiện chìa khóa. Ông ngẩng đầu lên , thấy Cung Duật mui xe vẫy vẫy thứ trong tay.

 

, đây là xe của Cung Duật…

 

Tô Hoằng vì m.á.u nóng lên não mà quên mất lúc đang trong xe của Cung Duật, mặt ông dần đổi sang màu đỏ ửng, ngay cả cổ cũng , biểu thị rằng ông đang hổ.

 

Ông ho khan một tiếng, với con gái:

 

“Con lấy chìa khóa , cho thằng nhóc đó phía , ba .”

 

Trên đầu Tô Kỳ bật dấu chấm hỏi thật to. Hai chẳng khác gì con nít cả, mà cô còn lo lắng họ sẽ cạch mặt tương tự thế. Vừa nghĩ, tay đẩy cửa bước xuống, cô thở dài một :

 

“Chú Cung, đưa chìa khóa cho em.”

 

Cung Duật đầu xù tóc rối tới bên cạnh, ngoan ngoãn đưa thứ tay cho vợ tương lai là hiểu chuyện mà mở cửa chui tọt .

 

Thông qua kính chiếu hậu, Tô Hoằng thấy Cung Duật đang vuốt tóc tai, chỉnh chỉnh quần áo. Trước trông đáng ghét thế , bây giờ liếc mắt là ông tăng xông m.á.u. Hừ, con gái nuôi cả hai mươi năm tên nhóc cướp mất, còn dám lừa dối, giấu giếm ông!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-33.html.]

 

Tô Hoằng tra chìa khóa , khởi động xe với Tô Kỳ:

 

“Thời gian qua con ở ? Ba về , chuyển về nhà ở .”

 

Câu hỏi của ông hai còn trong xe cứng đờ, Tô Kỳ méo xệch:

 

“Ba hỏi chú Cung nha.”

 

Cô đá cái quả cầu lửa về phía Cung Duật, để lĩnh trọn, còn thì giả vờ ngoài cửa sổ.

 

Cung Duật thấy Tô Hoằng liếc qua gương chiếu hậu, mà so với còn khó coi hơn:

 

“Vì để tiết kiệm…”

 

Bốn chữ thì Tô Hoằng dựng lông mày lên, cần Cung Duật tiếp, ông cũng đoán .

 

“Cậu… …” Tô Hoằng giận mà mất luôn khả năng giao tiếp, lắp bắp mãi mới phun ba chữ: “Đồ l.ừ.a đ.ả.o!”

 

Không chỉ lừa mất trái tim của con gái ông mà còn lừa gạt ông nữa, đó công tác lỡ đẩy con gái tay , bây giờ ông hối hận muộn . Nếu bọn họ ở chung với thì khả năng cao là xảy chuyện !

 

Tô Hoằng rối rắm suốt đoạn đường từ sân bay về nhà Cung Duật, khi để con gái trong dọn đồ thì ông thừ sofa, miệng lẩm bẩm:

 

“Làm đây? Phải ?”

 

Hiện tại thể ông bực Cung Duật, chỉ đ.á.n.h cho thằng ranh cắt đứt liên lạc của hai đứa, nhưng nếu thì con gái ông sẽ chịu thiệt thòi.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, ông chỉ đành phát bực lên Cung Duật, ông đột nhiên :

 

khát nước.”

 

“Vâng .” Cung Duật đối diện lập tức bật dậy rót nước cho ba vợ.

 

Lúc cầm tới nơi, Tô Hoằng hừm một tiếng:

 

thích uống nước lạnh, lấy nước ấm .”

 

Cung Duật ồ khẽ chậm rãi bếp, đổi một cốc khác. Thời điểm dâng lên, Tô Hoằng còn chẳng thèm :

 

“Nhà ?”

 

“...”

 

Hóa một đàn ông trung niên như Tô Hoằng cũng những lúc quá mức ấu trĩ.

 

Cung Duật hỏi:

 

“Vậy ba uống nước gì? Hoa cúc? Hay hoa nhài, hoa hồng…”

 

“Cậu gọi ai là ba đó?”

 

“Khụ, thì gọi thế nào?” Cung Duật cảm thấy ông quá mức ngang ngược, gọi là Tô cũng cho, gọi ba, ba vợ thì liếc ngang liếc dọc.

 

Tô Hoằng chỉ đơn giản là chỉnh Cung Duật mà thôi, cho nên gọi thế nào quan trọng, ông mặc kệ.

Loading...