Trộm hôn: ngoan nào bé cưng - Chương 32

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 04:14:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái sự chênh lệch tuổi tác đáng ghét ! Mí mắt Cung Duật giật, cởi áo ngủ vắt lên bên cạnh bắt đầu sơ mi , trong đầu ngừng tính toán.

 

Tô Kỳ cũng bò dậy và vẫy tay chào Cung Duật, cô mò về phòng thôi, hôm qua cũng ngủ ở phòng mà quần áo đều để bên cả .

 

Cho dù ba của cô khó tính cỡ nào đều chấp nhận sự thật là cô và Cung Duật đang yêu , ông sẽ cổ hủ đến nỗi bắt cô chia tay.

 

Trong lòng đinh ninh như , Tô Kỳ cảm thấy an tâm hơn nhiều.

 

Hai quần áo xong thì cùng ăn sáng chạy thẳng sân bay, chuyến bay của Tô Hoằng xuất phát từ đêm qua, tầm chín giờ sáng là tới nơi.

 

Cung Duật đưa bạn gái đến khu vực chờ, cổng chính mà hai tay vẫn luôn đan . Anh căng thẳng bẻ khớp ngón tay rắc rắc, chốc chốc bạn gái bên cạnh đang thản nhiên nghịch điện thoại.

 

là hồn nhiên thật, bởi vì cô xử lý sẽ !

 

Dòng qua tấp nập, âm thanh xì xầm của họ khiến Cung Duật một bên càng thêm lo lắng, khó mà tập trung nổi.

 

Tô Kỳ thấy cứ như thì buồn giơ tay khều nhẹ:

 

“Chú, ba em kìa.”

 

“Đâu? Xuống hả?” Cung Duật bật dậy ngay tức khắc, đưa mắt tìm kiếm.

 

Cô gái nhỏ ở bên che miệng xa:

 

“Không , em nhầm đó.”

 

Cung Duật sang liếc cô, mặc dù đang mặc tây trang lịch lãm nhưng cái bộ dạng giận dỗi thật sự khiến cô bằng con mắt khác, đáng yêu thật.

 

Người đàn ông xuống, vươn tay bóp gò má của cô. Đôi môi hồng hào hai gò má ép cho chu , cô cố gắng động tác hôn hôn về phía , an ủi:

 

“Chú đừng lo, mà.”

 

“Em còn nghịch nữa?” Cung Duật rướn tới hôn lên môi cô một cái chụt : “Lần còn dám ?”

 

Tô Kỳ mắt đầy ý , mà hình ảnh hai tình tứ như lọt mắt của ông chú trung niên khỏi cổng, cũng chính là Tô Hoằng.

 

Thấy con gái cùng Cung Duật ở đầu hàng còn thể hiện tình cảm nồng nhiệt như thế, đầu ông như bốc lên khói trắng. May mà ông còn khỏe, bệnh tim, nếu chắc sẽ hai đứa ranh con chọc cho ngất xỉu!

 

Hai mắt ông hừng hực lửa về phía đó, đẩy vali đến gần.

 

Cung Duật đang đùa giỡn với Tô Kỳ đột nhiên cảm giác lưng lạnh toát, khựng , đầu về phía .

 

Động tác của cũng kéo theo Tô Kỳ, cô liếc mắt một cái liền sợ hết hồn. Nói lo lắng, nhưng vẻ mặt hầm hầm lửa giận của ba , cô vẫn thấy rén.

 

Tô Hoằng cách họ một cái thanh chắn nhỏ, rằng, đột nhiên giơ tay lên ngoắc ngoắc Cung Duật.

 

Người đàn ông trẻ hắng giọng lên, tới gần nhỏ giọng gọi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-32.html.]

“Anh Tô về ? Đi đường mệt ?”

 

Khoảng cách giữa và Tô Hoằng chỉ một cánh tay, đủ để ông chạm . Tô Hoằng bất ngờ túm lấy bả vai của Cung Duật, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt:

 

“Ai là của ? đường mệt, nhưng thấy ve vãn con gái thì chuẩn mệt với đấy!”

 

Ông dùng lực bóp mạnh, bên vai Cung Duật liền siết đến đau nhức, nghiêng về phía Tô Hoằng, gượng:

 

“Thôi mà, em chúng gì từ từ .”

 

“Ừ, nhiều chuyện cần với lắm đây.”

 

Tô Hoằng nở nụ quỷ dị.

 

Cả quá trình Tô Kỳ chỉ dám im lặng ở một bên xem, Cung Duật ba đ.ấ.m hai cái vai. Anh đau mà dám kêu, chỉ thể nịnh nọt. Đây là đầu tiên cô thấy Cung Duật khúm núm như thế mặt một , hì hì.

 

Tô Hoằng khu vực đỗ xe cùng Cung Duật, Tô Kỳ cũng bám sát theo .

 

Trong khí thoang thoảng mùi “thuốc s.ú.n.g” nên cô dám mở miệng chuyện chút nào.

 

Cung Duật mở cửa xe cho Tô Hoằng, :

 

“Anh .”

 

“Cung Duật.” Tô Hoằng đột nhiên gọi tên đối diện, tay nắm vali, tay trái túm cà vạt của Cung Duật tuyên bố: “Từ nay về với còn là em gì nữa cả!”

 

Thấy Tô Hoằng cũng điên tiết đến nỗi đ.ấ.m , Cung Duật lấy hết dũng khí mà lấy lòng:

 

“Hiểu , sẽ gọi ba là ba vợ, ?”

 

Tô Hoằng nhịn hết nổi, vung tay đ.ấ.m vai Cung Duật một cái thật mạnh:

 

“Thằng ranh !”

 

Bốp.

 

Đánh một cái tức, ngược còn bùng nổ sự giận dữ của Tô Hoằng, ông buông va li nhào qua túm áo Cung Duật:

 

“Thằng nhóc khốn kiếp!”

 

“Ặc, ba vợ, đừng đ.á.n.h, đừng đ.á.n.h mặt…” Cung Duật nỗ lực che khuôn mặt của , nhưng phát hiện Tô Hoằng chỉ đ.á.n.h vai và lưng , cũng mạnh lắm.

 

Tô Kỳ thấy họ như thì nghĩ là đ.á.n.h thật, vội vàng xông qua túm tay ba :

 

“Ba, đừng mà, đừng đ.á.n.h chú Cung!”

 

Tay nắm thì dùng tay túm, chân đá về phía m.ô.n.g của Cung Duật bịch bịch, đá gào:

 

“Con cản ba , hôm nay ba xử lý thằng nhóc ranh ! Mẹ nó, dám dụ dỗ con gái !”

Loading...