Cung Duật xuống liền thấy cô nàng hỏi:
“Hóa cô bé hôm đó ở trong nhà là bạn gái của ?”
“Chúng đến vấn đề riêng tư ?”
“Nếu như đến tặng quà cho , hai vẫn chứ?”
Nhắc món quà đặc biệt mà Lưu Ly tặng, mặt Cung Duật đen như đ.í.t nồi, chỉ vứt hợp đồng đầu túm lấy cô mà hỏi tại tặng cái thứ quỷ quái .
Nhìn thấy Cung Duật vui, Lưu Ly cũng chỉ dám khẽ, sợ tự ái bỏ .
“Xin , ở khoản lắm nên mới mua t.h.u.ố.c bổ thận tráng dương cho , mong đừng giận.”
giận, mà bạn gái giận! Cung Duật ước gì thể những lời thật tâm, song, hợp đồng tay cho phép chuyện thiếu suy nghĩ.
Hai bàn bạc vấn đề ăn lâu, thể là vì Cung Duật giỏi thuyết phục, hoặc cũng thể vì Lưu Ly mãi ngắm nên cũng để ý đến vấn đề chia phần trăm cho lắm, Cung Duật đề nghị mức giá bao nhiêu đều .
Chuyện vui duy nhất trong ngày của Cung Duật chắc lẽ là ký hợp đồng thành công mà Lưu Ly trêu ghẹo.
Một phụ nữ thông minh thì đương nhiên cũng sẽ giới hạn, sẽ chạm đàn ông yêu, gia đình.
Lưu Ly theo bóng lưng của Cung Duật mà chậc lưỡi tiếc nuối, dáng cô thấy mà thèm, tiếc là thuộc về cô.
Ra đến thang máy, Cung Duật đột nhiên cảm thấy ớn lạnh, rùng , ai đang rủa nữa. Hay đây là điềm báo sắp tới?
Nghĩ như , Cung Duật thấp tha thấp thỏm trở về công ty.
Anh loay hoay mãi đến chiều muộn mới tan nên thể đón Tô Kỳ , mà cô cũng nhắn tin bảo rằng thể tự bắt taxi về.
Vừa mở cửa nhà , Cung Duật ngửi một mùi thơm mát dễ chịu. Anh giày bước trong, phát hiện Tô Kỳ đang đeo tạp dề lau dọn xung quanh, mùi hương là từ dung dịch lau sàn.
“Hôm nay nổi hứng dọn dẹp ?”
“À, chú ba em sắp về ? Vậy thì cũng đến lúc em rời khỏi đây, nên em tranh thủ thời gian rỗi giúp chú dọn dẹp một chút.”
Tô Kỳ ba mắng ít khi để lộ tin tức đang qua với Cung Duật, ba cũng chẳng rõ là ủng hộ phản đối mối quan hệ của cô và . Khả năng cao là ông sẽ cho phép cô yêu Cung Duật , nhưng cứ chờ xem , một phần trăm cơ hội ông đổi ý.
Cô lau sàn dặn dò:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-30.html.]
“Chú phía em , mấy chỗ em lau chú đừng giẫm .”
Trông cô như một vợ hiền đảm đang, ở nhà dọn dẹp nấu cơm chờ chồng về, cảnh tượng khiến trong lòng Cung Duật thật ấm áp. Anh chọn Tô Kỳ sai , cô xứng đáng trở thành bà xã tương lai của .
Cung Duật tháo cà vạt , đó mới tiến tới và hỏi cô:
“Em định dọn về nhà thật ?”
Cô gái cầm cây lau sàn ngẩng đầu lên, chống nạnh tức giận:
“Không thì ? Lẽ thể ở đây lâu hơn chút, tại chú đăng ảnh em đó chứ, ba em chạy vội về nhà!”
“ thật sự cố ý…”
Cung Duật một nữa bày tỏ vô tội, xị mặt buồn rầu, lên sofa co chân bó gối mà :
“ em , nhưng ba em chắc chắn sẽ cho em ở đây, bây giờ?”
Nhìn như thể đứa nhỏ đang uất ức cần an ủi , Tô Kỳ liếc mà buồn :
“Chú bình thường khí thế ngời ngời, bình tĩnh tự tin, gặp ai cũng sợ mà.”
Người đàn ông chỉ thở dài một mà gì, trông vô cùng sầu não. Tô Kỳ chậc một tiếng, cố lau hết phòng khách dọn dẹp, lát mới trở xuống bên cạnh Cung Duật.
Hai co ro ôm đầu gối trong phòng khách, Tô Kỳ hỏi:
“Chú, em mới nghĩ cách nè, chú cứ để ba em đ.á.n.h một trận nhỉ?”
“Nếu đ.á.n.h mà ông cho quen em thì cũng thôi, ngộ nhỡ ông cấm…” Cung Duật nhíu mày.
“Thì xem như chú xui xẻo.”
Cô gái của vẫn luôn phũ phàng như thế, thái độ của cô, hình như cô lo lắng gì cả?
“Em sợ ?” Cung Duật hỏi.
“Có gì , ba em đ.á.n.h em .”
“...”
Cung Duật cảm thấy thật công bằng khi chuyện bại lộ mà chỉ là ức h.i.ế.p!