Khóe môi Cung Duật cong, đầu liếc qua khuôn mặt giận dỗi của cô gái nhỏ ho khẽ một tiếng, với “ Tô” rằng:
“Bé Kỳ ngoan lắm, thể gì em ? Anh bình tĩnh đừng nổi nóng.”
Tô Kỳ ở phía sắp c.h.ử.i thề, bé Kỳ là cái khỉ gì thế? Dám gọi cô bằng cái biệt danh đáng ghét !
Không khí trong phòng thoáng chốc như đông đặc cô khó thở, cô lén lút quan sát ba để xem ông tin lời Cung Duật .
Cuối cùng, sự chờ mong của Tô Kỳ, ba cô miễn cưỡng đáp:
“Được , tưởng con gái ý gì với chứ!”
Không tin cũng tin, ông nào dám tưởng tượng đến việc con gái hung hăng kéo bung cổ áo của một đàn ông như , còn là đối tác của ông.
Tô Hoằng năm nay bốn mươi tuổi, Cung Duật mới hai mươi chín nhưng bởi vì sự thành thục thương trường của nên ông mới nhận em trai, nếu con gái ông gì với thì ông thế nào bây giờ? Ông Cung Duật gọi là “ba” chút nào.
Lý do mà Tô Kỳ đưa vẻ sứt sẹo nhưng Tô Hoằng vẫn chủ động lựa chọn tin tưởng.
Sau đó, ông và Cung Duật cùng xuống phòng khách để bàn chuyện ăn, còn Tô Kỳ thì ở trốn trong chăn gào thét.
“Aaaaa! Tên già hư hỏng mặt dày vô liêm sỉ, dám đổ cho !”
Vừa nếu cô nhanh trí nghĩ lời biện minh thì chú Cung định công khai luôn ? Trời ạ! Từ đến giờ ba luôn nghiêm khắc với cô và để bất kỳ một tên đàn ông nào bén mảng tới gần.
Tô Hoằng từng mắng mấy thằng nhóc loai choai ở trường cô và rằng tán tỉnh con gái ông thì sự đồng ý của ông . mà đề phòng ngày đêm nghĩ tới cái kẻ xa nào đó “hốt” con gái ông mất, , chừng sẽ đuổi đ.á.n.h Cung Duật chạy dài ba con phố.
Qua một lát, Tô Hoằng gọi con gái xuống để tiễn Cung Duật. Thấy áo sơ mi của rách, ông chậc một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-3.html.]
“Con diễn cái gì mà hỏng áo chú Cung thế , mau xin chú .”
Tô Kỳ bước tới hai bước, khi khuất mắt của ba thì trừng to mắt liếc Cung Duật, giọng ngọt ngào :
“Xin chú ạ.”
“Không , hỏng thì mua mới.”
Câu của Cung Duật gò má Tô Kỳ phút chốc đỏ ửng, cô đột nhiên nhớ cái đêm nào đó kéo rách váy của cô, đó cũng ôm cô lên giường thì thầm tai cô như :
“Hỏng thì mua mới, sẽ mua cho em vài bộ váy ngủ xuyên thấu.”
Tô Kỳ nhớ mà m.á.u nóng lên não, nhịn đóng sầm cửa đuổi . Thấy con gái vẻ kỳ quặc, ông Tô còn định hỏi thăm nhưng con bé chạy ầm ầm lên lầu và khóa cửa trốn mất.
Cầm điện thoại lên, Tô Kỳ lập tức nhắn tin cho Cung Duật :
“Tối nay đến đón em.”
Vừa dám đổ cho cô chứ gì? Chờ đó, xem cô dạy dỗ “bé Cung” thế nào!
Mặc dù chỉ là một tin nhắn thôi nhưng khiến Cung Duật đang lái xe cảm thấy lạnh sống lưng, dở dở nhấn gọi cho cô hỏi:
“Bé cưng, em dỗi ?”
“Không , chú mang “bé Cung” qua cho em trút giận thì em dỗi nữa.”
Như là dỗi dỗi thế? Cung Duật cũng chỉ thuận miệng trêu một tí, nếu cô nghĩ lý do ngốc nghếch thì định với Tô Hoằng là đang đùa . mà một câu đơn giản vẻ may chọc cho bé cưng xù lông, chỉ sợ tối nay ăn uống t.ử tế…
Thôi , ai bảo cưng chiều cô ngốc , cùng lắm để cô quậy nhịn một hôm, chắc chắn sẽ c.h.ế.t .