Vốn dĩ còn đang nghĩ thế nào để công khai mà thì , một loạt bình luận in hoa to tướng thấy đau mắt.
Tô Hoằng giận điên đến nỗi c.h.ử.i thề là hiểu ông đang cảm thấy thế nào. Trong lòng ông như nổi lửa, lập tức gọi điện thoại cho con gái nhưng nhận giờ con bé đang học, ông chỉ đành đổi sang liên lạc cho Cung Duật.
Màn hình hiển thị điện thoại của Tô Hoằng, Cung Duật… đương nhiên dám bắt máy.
Vừa ngừng đổ chuông, lập tức thấy tin nhắn từ Tô Hoằng.
“Ngày mốt trở về.”
“ sẽ đ.á.n.h gãy chân .”
“Thằng nhóc ranh khốn kiếp! Cậu hơn con bé tới mười tuổi! Cầm thú!”
Cung Duật thể hiểu nỗi lòng của một cha đơn nuôi nấng, cưng chiều con gái hết mực mà đột nhiên khác cướp mất, hơn nữa đó còn là tin tưởng. Anh vò đầu bứt tóc, hôm đó đến công ty liền vô ánh mắt thăm dò đục phá .
Sắc mặt trầm xuống, Cung Duật liếc một vòng, đám vội cúi đầu dám nhiều chuyện nữa.
Anh lên phòng việc mới cẩn thận mở điện thoại , bắt đầu nhắn tin giải thích với Tô Hoằng. Nghĩ thì dễ, đến lúc gõ mấy chữ xóa, hì hục cả buổi trời cuối cùng chỉ gửi hai chữ:
“Xin .”
“Không xin gì cả, về đến nơi thì c.h.ế.t với ! Cậu chút xíu liêm sỉ gì ? mới gửi con gái cho bao lâu mà như thế ?” Tô Hoằng dường như bình tĩnh hơn một chút, tuy vẫn đang bực bội.
“Anh Tô…”
“Ai là của ?”
“Thật với Tô Kỳ quen từ đó .”
“!!!!”
Tô Hoằng gửi một loạt dấu chấm than liền im bặt, phản ứng Cung Duật thấp tha thấp thỏm nghĩ sớm quá .
Lúc , trong đầu Tô Hoằng hiện ký ức ngày nào đó khi Cung Duật qua nhà ông, chính cái hôm ông lên và bắt gặp Tô Kỳ ở cùng Cung Duật. Ông nghĩ ngay chứ, rằng hai gì đó mờ ám, nếu đột nhiên chạy phòng con gái ông?
Có lẽ bởi vì tin con gái và đối tác ăn qua với mà Tô Kỳ nghĩ một cái cớ sứt sẹo ông cũng chấp nhận, dùng việc đó an ủi chính , để bây giờ phát giác thì muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-29.html.]
Tô Hoằng cấm con gái yêu đương, chỉ là mà con bé chọn thể…
Càng nghĩ, ông càng đau đầu, cuối cùng bất lực nữa. Chuyện gặp mặt trực tiếp để bàn, chứ chỉ gửi tin nhắn thì khó mà khiến ông bình tĩnh nổi.
Tô Hoằng đập bàn rầm rầm vì tức giận chỉ đáp:
“Chờ đó, ngày mốt về.”
Đọc xong tin nhắn, Cung Duật chỉ thấy phiền não. Anh đúng là tự tìm đường c.h.ế.t mà!
Trong lòng Cung Duật cũng công khai từ sớm nhưng theo một cách bất ngờ kịp chuẩn thế . Anh và cả Tô Hoằng đều giật .
Cung Duật vội vàng gọi điện thoại báo tin cho Tô Kỳ , đó chỉ thấy cô bình thản đáp:
“Cái chú gọi cho em cũng cách nào cứu vãn tình thế, chú tự tự chịu, ai bảo thích gặm cỏ non, hừm.”
“Em là đúng, thích cỏ non, chỉ thích em.”
Miệng lưỡi xương trăm đường lắt léo, Cung Duật quả thật giỏi nịnh nọt, Tô Kỳ thấy thế cũng chỉ thể chịu khó giúp đỡ .
“Được , nếu ba em đ.á.n.h chú thì em sẽ ở bên cạnh khuyên can, bảo ông đ.á.n.h nhẹ một chút.”
Nói như đồng nghĩa với việc cô chỉ thể cầu tình giúp , còn việc ba cô phản ứng , chấp nhận nhẹ tay với con rể tương lai thì khó .
Cung Duật mới giúp Tô Kỳ xử lý xong vụ việc ở trường nên lấy cái cớ, cứ lẩm bẩm bắt cô tìm cách giúp .
“ vì em mà hy sinh nhiều như , em cũng bảo vệ chứ!”
“Em bảo chú đăng ảnh em lên ?” Tô Kỳ trừng .
“Không …”
Cung Duật thật sự , cả buổi ở công ty cách nào tập trung việc , bên ngoài thì đồn ầm lên ông chủ lớn đang qua với một sinh viên nhỏ tuổi. May mắn duy nhất là họ gán ghép Cung Duật với Lưu Ly nữa.
Dựa theo lịch hẹn, Cung Duật cầm theo giấy tờ cần thiết lái xe đến một nhà hàng cao cấp để gặp mặt đối tác. Lần vẫn về hợp tác cùng công ty Lưu thị, mấy năm nay gia đình nhà họ bắt đầu mở rộng đầu tư nhiều dự án khác , đều thành công.
Nhìn thấy Cung Duật ăn mặc chỉnh tề bước từ trong thang máy, Lưu Ly mỉm vẫy tay với , dáng xinh quyến rũ bộ váy bó sát màu đen phác họa một cách rõ ràng.