Thực sự sốc khi một chẳng bao giờ tương tác qua gì với Tô Kỳ mà bỏ tiền việc khốn nạn như . Tô Kỳ hừm một tiếng đặt điện thoại xuống, chỉ thể nghĩ đến bốn chữ ác giả ác báo.
Dẫu hôm nay cô may mắn nên thoát một kiếp, còn trầy xước một đầu ngón tay nhưng chuyện vẫn tính lên đầu Dương Gia Tịch. Có gan hại thì nên gan chịu trận chứ nhỉ?
Tô Kỳ lên sang tìm Cung Duật, đúng lúc đang sắp xếp giá sách trong phòng. Thấy cô thò đầu từ cửa, hỏi:
“Sao ?”
“Em xem chú đang gì.”
Bình thường Tô Kỳ dính , chốc chốc là xuất hiện bên cạnh Cung Duật. Bởi vì sợ lúc việc phát âm thanh gõ phím quẹt b.út phiền đến bạn gái nên vẫn luôn ở riêng, đến khi nào xong hoặc mệt quá thể qua ôm cô nghỉ ngơi.
Tô Kỳ đến gần, chui trống giữa Cung Duật và giá sách, ngửa mặt góc cằm của Cung Duật, hai tay cũng ôm c.h.ặ.t lấy eo .
“Chú ơi.”
“ đây.”
“Chú .” Tô Kỳ cọ cọ mặt áo thun .
“Ừm, .”
“Em yêu chú lắm.”
Cô gái trong lòng mặc một bộ váy ngủ hai dây màu trắng thuần khiết, tóc dài xõa tung đôi vai tinh tế, xinh đáng yêu, còn chạy tới nũng bên cạnh như , chịu nổi rung cảm mãnh liệt .
Cung Duật dừng việc tìm sách , vòng tay ôm c.h.ặ.t cô cúi đầu xuống hôn lên trán cô:
“ cũng yêu em, ngoan nào.”
“Hôm nay em suýt bắt nạt đó.” Tô Kỳ chu môi.
Cung Duật hiểu ý hôn chụt môi cô bảo:
“Không quan tâm , chỉ là em oai một chút, mai sẽ xử lý.”
Anh cưng chiều bạn gái hết mực, mỗi một động tác đều thể hiện sự yêu thương, từ việc xoa tóc xoa lưng cho cô, đến việc ôm ấp hôn hôn, ánh mắt luôn chứa đựng sự dịu dàng.
Tô Kỳ hỏi:
“Hừm, bây giờ mà đợi mai mới xử?”
“Giờ xử bé mèo nhỏ của , em nghịch quá .”
Người đàn ông dùng sức ôm ngang cô lên, Tô Kỳ giật vòng tay qua cổ , mắc cỡ đỏ mặt:
“Em nghịch !”
“Có, ôm ôm cọ cọ đòi hôn nữa, để tập trung.”
Cung Duật dùng sức giữ c.h.ặ.t Tô Kỳ thẳng về phía giường, cô dụi mặt hõm cổ lí nhí đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-27.html.]
“Tại chú chịu quan tâm .”
“Ai quan tâm chứ?” Cung Duật dở dở .
Đặt cô gái xuống giường, đàn ông bắt đầu hôn lên khắp mặt cô.
Tô Kỳ cứ nghĩ Cung Duật sẽ lột sạch ăn còn một mảnh nhưng hóa chỉ hôn một chút liền bên cạnh chăm chú khuôn mặt cô. Cô ngượng ngùng hỏi:
“Chú gì?”
“Bạn gái của xinh nên .” Anh mỉm , đưa tay xoa xoa tóc cô.
“Xì, dẻo miệng.”
Bàn tay bé nhỏ đặt lên n.g.ự.c , vẽ vòng tròn :
“Sau chú phụ em đó.”
“Ừ, thể thế ?”
Tuy ban đầu bọn họ đến với vì xúc động nhất thời nhưng thứ hai gặp , Cung Duật thật sự dáng vẻ tinh nghịch đáng yêu của Tô Kỳ thu hút. Khi đó còn giật và chột bởi cô gái mấy tháng cùng một đêm nồng nhiệt là con gái của Tô Hoằng.
Bốn tháng trôi qua trong chớp mắt, mối quan hệ của hai ngày càng khăng khít, nếu buông chắc là .
Cung Duật đưa đầu ngón tay chọc lên gò má mềm của cô, yêu thương :
“Chờ ba em về nước, sẽ đưa em đến sân bay đón ông .”
Cô gái nhỏ bật :
“Chú mua sẵn vé du lịch luôn , ngộ nhỡ ba em đuổi đ.á.n.h thì chú còn chạy kịp.”
“Ha ha.”
Người đàn ông phát tiếng khẽ, đó dặn dò:
“Ngủ , mai còn học.”
“Chú định “xử” em?”
Trên khuôn mặt cô thoáng hiện sự phân vân, Cung Duật biểu cảm đó là thất vọng bất mãn. Dù là gì thì cô vẫn đang mong “ăn” thì ?
Tô Kỳ thấy chằm chằm liền hổ nhắm mắt :
“Cứ xem như em gì .”
Bàn tay to của đàn ông vươn vỗ nhẹ lên lưng cô, trong phòng thơm mùi nước hoa nam tính quen thuộc, cô một lát liền phát tiếng thở đều đều.
Cung Duật lén lút xuống giường tắt đèn trở bên cạnh Tô Kỳ, ôm cô lòng, kéo chăn đắp cho cả hai.
Có những lúc chỉ cần ôm yêu như thôi cũng hạnh phúc , cảm giác vô cùng bình yên.