Trộm hôn: ngoan nào bé cưng - Chương 24

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 04:11:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đó Tô Kỳ nhận điện thoại của ba , ông ở bên ngoài thêm một thời gian nữa, về trễ hơn so với dự tính.

 

“Ba yên tâm , con một vẫn thôi, con lớn mà.”

 

nghiêng giường, hai mắt díu lim dim.

 

Tô Hoằng cô, nếp nhăn xuất hiện ngày càng nhiều trán và hai bên mắt ông cô chạnh lòng. Chẳng ở một bên ba buồn nữa!

 

Màn hình điện thoại hiển thị hình ảnh Tô Hoằng lúi húi gì đó, Tô Kỳ chỉ thể chào tạm biệt ông:

 

“Ba nhớ chú ý sức khỏe và ngủ sớm nha.”

 

“Ừ ba , ba cố thêm chừng vài năm nữa thôi, khi nào con chồng ba sẽ viện dưỡng lão sống cho khỏe .” Tô Hoằng đáp.

 

“Sao ba thế? Con sẽ rời xa ba ! Sau còn lớn thể kiếm tiền chăm sóc cho ba, mỗi tháng đưa ba du lịch.”

 

Khóe mắt Tô Kỳ cay cay, từ nhỏ cô thiếu thốn tình thương của , thứ trong nhà bên ngoài đều do ba cô hết. Ông nỗ lực kiếm tiền dành thời gian nấu cơm, dạy cô học, cùng cô tâm sự. Đối với cô, ai vĩ đại bằng ba cả.

 

Càng càng cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c khó chịu, Tô Kỳ sụt sịt:

 

“Nếu con lấy chồng mà rời xa ba thì con lấy , hoặc tìm ai gần nhà thôi, cưới con thể thường xuyên về thăm nhà.”

 

“Ôi trời mới mười mấy tuổi đầu, con cứ đợi bạn trai tính chuyện cưới.”

 

Thật bạn trai , nhưng dám với ba! Tô Kỳ dùng chăn che kín nửa mặt, chỉ để lộ một đôi mắt đầy chột ông.

 

Sau khi chào tạm biệt ba, Tô Kỳ bò dậy xuống giường mở cửa ngoài.

 

Cung Duật đang sofa ôm một cuốn lịch ghi chép gì đó chăm chú mà hề phát giác cô đến gần. Nhìn những dấu tích cuốn lịch, Tô Kỳ tò mò hỏi:

 

“Cái là gì chú?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-24.html.]

“A, giật !” Cung Duật cô dọa giật nảy, lúng túng úp tấm lịch xuống, đầu cô. “Em ngủ ?”

 

“Hôm nay chú để em ngủ một ?” Tô Kỳ ngạc nhiên.

 

“Khụ, lát nữa .”

 

Có cơ hội mà tận dụng ? Cung Duật đương nhiên ngủ chung với Tô Kỳ, chẳng qua đang bận mà thôi.

 

Đôi mắt to tròn của Tô Kỳ dừng mặt một lúc lâu, giống như xuyên bên trong để xem xem nghĩ gì, đáng tiếc tác dụng. Cô tò mò những dấu đỏ mà Cung Duật quẹt lên lịch quá.

 

Tô Kỳ ở bên cạnh Cung Duật lượn lờ mãi cũng cho xem, cuối cùng cô chỉ đành về phòng . Lúc cô đóng cửa Cung Duật vẫn cẩn thận thêm vài để chắc rằng cô bất ngờ xuất hiện lưng nữa lật lịch để bàn lên.

 

Cũng bí mật gì cả, chỉ là lục tin nhắn xem những ngày bạn gái đến kỳ tích dấu cho đỡ quên, cái giống như v.ũ k.h.í bí mật , giúp ích cho tương lai của và cô lắm.

 

 

Thời gian đó chuyện đều êm , mỗi ngày Tô Kỳ sẽ Cung Duật đưa đến trường và đón cô tan học, để cô một bao giờ. Mọi cũng dần quen với việc Tô Kỳ bạn trai, hơn nữa từ góc độ qua đường mà thì đôi.

 

Đương nhiên cũng ít kẻ cho rằng mối quan hệ bất chính. Hạ Long Phi vẫn nghĩ việc Tô Kỳ thích đột nhiên quen khác là quá đáng, âm thầm thúc đẩy , để họ bài mắng cô hơn. Chẳng qua, Tô Kỳ thèm quan tâm tới diễn đàn trường nên vẫn hồn nhiên, việc gì nên thì .

 

Khi Tô Kỳ ngang qua hành lang chính dẫn sân , một trong góc thấy cô nhịn mà lẩm bẩm:

 

“Nghe đang b.a.o n.u.ô.i đàn ông chứ thật nghèo, xe cũng là Tô Kỳ xin tiền từ ba mua tặng đó.”

 

“Ghê hả? Vậy cô nuôi bao nhiêu đàn ông ?”

 

“Nhiều lắm, mặc kệ .”

 

Những câu họ cố tình to và rõ cho Tô Kỳ , cô thầm ồ lên, cũng chẳng bực tức gì, trái còn thấy buồn nữa. Họ nghĩ ngược , b.a.o n.u.ô.i chắc là cô mới đúng.

 

Tô Kỳ nhún vai về phía , vốn định hôm nay tan học sớm sẽ về nhà ngủ một giấc thì mặt cô bất ngờ xuất hiện mấy kẻ điều chặn đường. Ngay giữa sân trường đại học, một nhóm các cô gái vây quanh Tô Kỳ chỉ chỉ trỏ trỏ.

 

Người dần đầu mặc nguyên bộ đồ thể thao màu cam nhạt, dáng khá cao lớn so với Tô Kỳ, cao hơn mét bảy lăm chứ đùa, trông giang hồ.

Loading...