Tô Kỳ chịu nổi nữa, sang cằn nhằn:
“Chú kết quả là ? Mà càng đáng mừng chứ chú cứ khẳng định em đang m.a.n.g t.h.a.i ?”
Không khác thì thế nào chứ Cung Duật nửa vui nửa sợ. Thật cảm giác và Tô Kỳ thể tiến xa hơn nữa cho nên nếu cô mang thai, cùng lắm là cưới sớm. Chẳng qua cô mới mười chín tuổi, tin tức mà lộ sẽ ảnh hưởng đến cả cô với Tô Hoằng.
Cung Duật siết c.h.ặ.t vô lăng, chiếc xe chạy chậm rì rì đường, im lặng một lát, khi Tô Kỳ sắp quên mất hỏi gì luôn mới đáp:
“Có thì , dư tiền nuôi em với con.”
“Hờ, chú mơ ?” Tô Kỳ phũ phàng đập tan ảo tưởng của Cung Duật.
Bởi vì cứ úp úp mở mở nên Tô Kỳ bực bội, mắt còn chẳng thèm liếc . Cung Duật hắng giọng:
“Em chuyện với như là tôn trọng lớn tuổi đấy.”
“Lúc em chê chú già thì chú chú còn trẻ, bây giờ tự nhận lớn tuổi, nắng mưa thất thường thế ngoài em chắc ai thèm chú .”
Nguyên một câu dài của Tô Kỳ như liên tát mặt Cung Duật, đúng là con gái cái gì cũng ! Thế mà thể bắt bẽ nổi…
Cung Duật đau lòng tập trung lái xe, Tô Kỳ bên cạnh ngắm khung cảnh về đêm của phố thị, dần dần mí mắt đ.á.n.h . Cô tự hỏi:
“Mình nhớ bệnh viện cũng xa lắm, mãi tới nhỉ?”
Đến đây Tô Kỳ mới phát giác nãy giờ cô lo quạu quọ mà xem Cung Duật đang chạy xe với tốc độ mười cây giờ.
Tô Kỳ đen mặt:
“Chú, nếu em mà t.h.a.i thật, chú chạy thế đến bệnh viện thì con cũng một tuổi đó.”
“Chạy nhanh nguy hiểm lắm.” Cung Duật cẩn thận quan sát phía , nghiêm túc như thể đầu thi bằng lái xe.
Ôi ơi, từng thấy luôn. Tô Kỳ cạn lời đàn ông bên cạnh, nhận cũng sẽ một mặt trẻ con, sẽ lo lắng bất an, để lộ sự lúng túng mặt cô. Vẻ ngoài trưởng thành chín chắn là lớp vỏ bọc mà dùng để tiếp xúc với khác, còn ở mặt cô thì quả thật… đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-23.html.]
Đèn đường rọi xuống khuôn mặt tuấn mỹ đang lo lắng của Cung Duật, khóe môi Tô Kỳ nhịn cong lên.
Mất gần hai mươi phút, chiếc xe bốn chỗ màu trắng sang trọng cuối cùng cũng dừng , Tô Kỳ đẩy cửa bước xuống , Cung Duật vội vàng theo .
Bình thường chăm sóc Tô Kỳ vô cùng cẩn thận nhưng khi nghĩ đến chuyện cô thể đang m.a.n.g t.h.a.i thì càng cẩn trọng hơn.
Trên đường , Tô Kỳ cũng đề nghị là mua que thử một chút xem , kết quả Cung Duật chịu, đến bệnh viện cho chắc chắn.
Cung Duật đưa Tô Kỳ trong rút , chờ một lát liền dẫn cô , bảo chờ ở ngoài.
Cánh cửa ngăn cách và Tô Kỳ đóng , liền vò đầu nghĩ tới chuyện thế nào để Tô Hoằng đập một trận. Lát đó, chờ đợi mà khỏi run rẩy trong lòng, phấn khích sợ hãi, ngũ vị tạp trần.
Không qua bao lâu, Tô Kỳ trở cùng một tờ giấy tay. Cung Duật quan sát sắc mặt của cô , thấy cô tỏ vẻ bình tĩnh thì thấp thỏm hỏi:
“Sao ? Kết quả thế nào?”
“Chú tự xem .” Tô Kỳ đập tờ giấy trong tay lên n.g.ự.c Cung Duật, là phiếu siêu âm.
Cung Duật lật ngược lật xuôi để xem, từ mong chờ dần chuyển sang thất vọng, hỏi:
“Không thật ?”
“Em chú mà tin, vả em mới mười chín tuổi thôi, t.h.a.i sẽ phiền lắm.” Tô Kỳ nghiêm túc .
Chẳng qua dáng vẻ của Cung Duật, nếu mà dính thật chắc phụ bạc cô .
Cung Duật cứ lẩm bẩm gì đó trong khi mắt dán c.h.ặ.t tờ giấy khám t.h.a.i tay, chịu ngoài, Tô Kỳ đưa tay kéo và hối thúc:
“Về thôi, chú đừng nữa, chữ đó đổi .”
Trong lòng thất vọng, tuy rằng lúc mới Tô Kỳ trễ kinh thì sợ lắm, sợ Tô Hoằng tát , nhưng thầm mong cho đây là sự thật. Nếu lỡ Tô Kỳ m.a.n.g t.h.a.i thì Tô Hoằng tát bao nhiêu cái cũng , sẽ cam tâm tình nguyện đưa mặt cho ba vợ đ.á.n.h. Tiếc rằng , cố gắng .