Mẹ của Tô Kỳ mất khi cô mới lên ba tuổi, bởi Tô Hoằng là gà trống nuôi con và cực kỳ bảo bọc, yêu thương đứa con gái của . Nhiều con gái bảo ông hãy tái hôn mà ông chịu, nhất quyết giữ vững lời hứa với vợ quá cố là chăm sóc cô thật .
Ông sợ lấy vợ mới sẽ khiến con gái tủi , hơn nữa trong lòng ông vốn thể chứa thêm bất kỳ hình bóng của phụ nữ nào khác.
Bên nhà còn âm thanh gì nữa, Tô Kỳ đoán ba cô đỗ xe xong , vì sang Cung Duật định hối thúc ngoài, ai đầu thấy lười biếng nghiêng đầu đối mắt với cô.
“Chú, chú còn gì ở đó nữa? Nhanh ngoài!”
“ đang nghĩ một chuyện.” Cung Duật hỏi: “Khi nào thì mới thể đàng hoàng xuất hiện mặt ba em với tư cách đàn ông của em?”
“Sau , bây giờ em dám.”
Tô Kỳ nghĩ tới việc ba bắt gặp là sợ hãi, cô gấp rút xông qua kéo tay Cung Duật, ai cứ lì ở đó như thể chuẩn công khai luôn việc họ vụng trộm yêu đương.
Cô càng vội hơn, kéo tay kéo áo :
“Chú đừng như thế, nhanh nhanh, em giận đó?”
Nói thật, Cung Duật thấy họ nhất thiết giấu giếm gì, hạng ăn xong chùi mép bỏ?
Anh đang định lên thì Tô Kỳ giơ chân đạp mép giường tức giận vì nghĩ chịu hợp tác nên kéo thật mạnh.
Roẹt.
Âm thanh lọt tai, đồng thời thứ gì đó nhỏ nhỏ b.ắ.n tay của Tô Kỳ cô hết hồn dừng , xuống mới hai cái cúc áo cô kéo bung và rơi xuống sàn.
lúc bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, cả Tô Kỳ như chìm hầm băng lạnh lẽo. Trong đầu cô lúc chỉ nghĩ tới một chuyện, đó là ban nãy họ khóa cửa ?
Thật may, cánh cửa khóa mà thậm chí còn mở một khe nhỏ. Tô Hoằng đưa tay đập nhẹ cửa hai cái, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-2.html.]
“Tô Kỳ, con đang gì thế? Chú Cung … …”
Giọng của Tô Hoằng chậm khi cánh cửa mắt ông vô tình đẩy . Trong phòng, chân Tô Kỳ chống xuống đất, chân trái đạp lên giường nhưng đúng phần trống giữa hai chân của Cung Duật, một tay cô kéo áo , tay còn cũng đang bám lấy vai .
Tô Kỳ lúc thật sự đội quần, thể nào đối diện sự thật mắt. Nhìn khuôn mặt của ba cô đầy kinh hãi, cô vội hô lên:
“Ba! Không như ba nghĩ !”
“Con con con…” Tô Hoằng giơ tay chỉ bọn họ, mặt dần dần đỏ lên theo sự giận dữ. Ông sang chỉ Cung Duật, cái kẻ đang tỏ yếu thế mà đưa một tay giữ cổ áo, : “Cậu …”
Cung Duật bất đắc dĩ đáp:
“ như nghĩ đó, Tô, con gái đang cướp sắc.”
Cơ thể Tô Kỳ hóa đá, ngay lập tức trợn mắt Cung Duật. Cái ông chú già còn miếng liêm sỉ nào ? Đồ mặt dày!
Rõ ràng dụ dỗ và ăn sạch là Tô Kỳ nhưng miệng của Cung Duật thì biến thành cô trò đồi bại với ? Trần đời thấy ai đổi trắng đen mà mặt vẫn bình tĩnh như , còn cô bằng ánh mắt phần lo lắng, bất an nữa.
Hai mắt Tô Hoằng mở to con gái và đối tác một lúc lâu đó mới quát lên:
“Tô Kỳ, con gì thế hả?”
Mặt mũi ông đỏ bừng, lập tức xông qua tách bọn họ , mà chờ ông tiến tới thì Tô Kỳ ngoan ngoãn buông tay mà chạy vòng qua bên giường hô lên:
“Ba, , con… con đang diễn, đúng , con nhờ chú Cung giúp diễn một đoạn kịch thôi mà!”
Đầu óc Tô Kỳ xoay chuyển thật nhanh giải thích trong sự gấp gáp:
“Gần nhất trường con đang tổ chức cuộc thi văn nghệ, là đó!”
Tô Hoằng giận phun lửa nhưng thấy con gái vội vàng chứng minh trong sạch thì đưa mắt về phía Cung Duật. Ông tương đối hài lòng đứa em , dù gì bọn họ cũng ăn với nửa năm , Cung Duật luôn cho ông cảm giác chín chắn, sẽ dối .