Trộm hôn: ngoan nào bé cưng - Chương 13

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 04:06:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ tiếng bước chân của đ.á.n.h thức trong phòng, Cung Duật giơ tay định gõ cửa thì thấy Tô Kỳ mắt nhắm mắt mở xuất hiện, lập tức :

 

“Em hết giận ?”

 

“Không , em khát nước.” Tô Kỳ nhàn nhạt đáp, trực tiếp lướt qua thẳng về phía bếp.

 

Lúc chiều cô quên mang theo bình nước trong phòng ngủ, bây giờ mò xuống bếp thôi. Cung Duật mong cô tha cho dễ ?

 

Cô gái nhỏ chậm rề rề ở phía , Cung Duật cũng bước thật khẽ theo . Hai tới nhà bếp, Tô Kỳ lấy cốc rót nước uống xong trở ngược về phòng, còn quên :

 

“Đừng theo , em hôm nay chú ngủ một là một .”

 

thật sự gì với Lưu Ly, nếu em tin thì chúng công khai mối quan hệ , để cho đều .”

 

Cung Duật vẫn mặt dày theo sát cô đến tận cửa phòng. Lúc đưa một chân , cho cô đóng cửa, miệng vẫn liên tục giải thích:

 

“Trước cũng từng nhiều bạn là phụ nữ nhưng hề vượt mức, trời đất chứng giám cho !”

 

Tô Kỳ thật dễ mềm lòng, mới mấy câu như khiến cô nguôi ngoai , chỉ là cô dám để lộ:

 

“Ngày mai , em buồn ngủ.”

 

Cô liếc cái chân đang thò phòng , ngứa ngáy trong lòng đá nó hai cái. Cung Duật cô hắt hủi, khó tránh khỏi ấm ức, điều cô chỉ đang dỗi nên đành lui xuống , mai chạy theo ôm ôm hôn hôn là thỏa.

 

Tô Kỳ đuổi ngoài, đóng cửa , nhào lên giường và đ.á.n.h một giấc ngon lành. Người bên ngoài vò đầu bứt tóc, bao giờ cảm thấy bất lực như .

 

Sáng hôm , Tô Kỳ dậy sớm tập thể d.ụ.c tầm mười phút mới mở cửa ngoài. Dường như chờ cô từ lâu, Cung Duật bỗng từ phía phòng bếp tới, mang tạp dề màu đen in hình mấy chú hạc, trông hết sức đảm đang.

 

“Em dậy thì ăn sáng nhé?”

 

“Hừm!”

 

Nịnh thế cơ đấy! Tô Kỳ chu môi tỏ vẻ miễn cưỡng:

 

“Chú mời em mới ăn đó nha.”

 

Nhìn chứ cô ngủ một giấc dậy là quên mất chuyện hôm qua luôn. Năm nay cô mới mười chín tuổi, ba nuông chiều từ bé nên tính tình phần ương bướng, may mà tìm dễ chịu như Cung Duật, thấy cô giận thì xuống nước chăm sóc, năn nỉ cô.

 

Hai ăn cơm sáng đơn giản với thịt nướng và một chút rau xanh, thấy bàn bày biện gọn gàng mắt, Tô Kỳ chống cằm đàn ông tủm tỉm:

 

“Ôi chao, chú còn nấu ăn nữa nè.”

 

cái gì cũng cũng giỏi cả.” Cung Duật cong môi . “Ăn xong , em thì ?”

 

“Đến trường.”

 

Tô Kỳ hai chữ trong sự trông đợi, ánh mắt lấp lánh về phía Cung Duật khiến vặn óc suy nghĩ xem cô đang gì, thử hỏi:

 

đưa em học?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-13.html.]

Cô gái nhỏ gật đầu tỏ vẻ đồng ý ăn nốt phần cơm của .

 

Thu dọn xong, Cung Duật trở về phòng quần áo, cửa ngoài cũng khóa, vì đang lúc cởi quần thì giọng của Tô Kỳ vang lên.

 

“Chú!”

 

Tô Kỳ ló đầu , lúc mới phát hiện chỉ còn độc một cái quần hình tam giác.

 

Hai đơ mất mấy giây, Cung Duật ánh mắt quá đỗi chăm chú của cô cho ngượng ngùng, vội vàng cầm lấy quần tây mặc , kéo khóa, hành động một cách nhanh gọn lưu loát.

 

Tô Kỳ che miệng e thẹn:

 

“Trông ngon ghê.”

 

“Cái gì ngon?” Khóe môi Cung Duật giần giật.

 

Hai gò má của cô gái đỏ lên, tinh nghịch nháy mắt:

 

“Chú ngon.”

 

Người đàn ông nhếch mày đồng hồ treo tường, còn hai tiếng nữa, vẫn kịp. Anh đưa tay nắm lưng quần hỏi:

 

“Ngon em ăn ?”

 

Sáng sớm là thời điểm hăng hái nhất còn trêu ghẹo, Cung Duật cảm thấy tràn trề năng lượng, thể cùng cô lăn giường mới cũng cả. câu tiếp theo của cô phá hỏng ảo tưởng trong đầu :

 

“Mới nãy em ăn thịt nướng no .”

 

Tô Kỳ phất tay đó lui khỏi phòng :

 

“Em chỉ định qua xem chú đang gì thôi, chú đồ .”

 

Không việc gì chạy tới trêu ? Cung Duật bất lực buồn xuống , lắc đầu, bé Cung hình như còn nhiệt tình hơn cả nữa, sẵn sàng chào hỏi Tô Kỳ .

 

 

Cung Duật đưa bạn gái đến ngã tư gần trường liền dừng , đây là yêu cầu của Tô Kỳ để tránh soi mói. Cô mặc chân váy chữ A màu đen dài qua đùi một chút, bên là áo hai dây màu trắng, khoác thêm áo len cùng màu để lộ xương quai xanh tinh tế.

 

Khi Tô Kỳ đẩy cửa xe chuẩn ngoài, xui rủi thế nào thấy ngay thấy nhất trong thời gian . Cô lập tức chui tọt trở về xe đóng cửa thật mạnh.

 

Rầm.

 

“Sao thế?”

 

Cung Duật nghiêng đầu hỏi cô, chẳng qua bên cạnh chỉ lo đưa mắt bên ngoài tự lẩm bẩm:

 

“Sao … Làm bây giờ…”

 

Cung Duật thấy biểu cảm bối rối của Tô Kỳ thì bỗng dự cảm lành, nắm c.h.ặ.t vô lăng, quan sát cẩn thận xem cô đang trốn tránh ai.

 

Bên ngoài vỉa hè là một nam sinh đeo kính trông sáng sủa, áo sơ mi trắng cùng quần tây gọn gàng lịch sự, là một nam sinh khá tuấn tú. Trực giác cho , Tô Kỳ với trai chắc chắn gì đó mờ ám!

Loading...