Khốn kiếp! Tô Kỳ chắc chắn đang giận , nếu vì chuyện Lưu Ly đột ngột ghé thăm mà hỏng mối quan hệ của hai , sẽ tìm cô tính sổ.
Cung Duật vội vàng chào một tiếng, ngắt máy đổi sang gọi cho Lý Tiêu Nguyên hối thúc:
“Mang tài liệu hôm nay lên cho , nhanh một chút!”
“Có chuyện gì sếp? đang…”
“Đang cái gì? Cậu hơn mười lăm phút , đang gấp đó ?”
Lý Tiêu Nguyên cánh cửa mắt, sang hộp giấy treo bên cạnh mà lòng quặn thắt:
“Vừa xin phép sếp cho nghỉ mười phút, nhưng mà “” . Sếp, năn nỉ đó, cho thêm mười phút nữa nha.”
Hóa cái tên ngốc vẫn còn đang ở trong nhà vệ sinh, gân xanh trán Cung Duật giần giật, tức nghẹn cả lời. Cũng đêm qua cái khỉ gì mà từ sáng đến giờ xin phép “nghỉ giữa hiệp” ba !
“ tự .” Cung Duật xong liền cất điện thoại, tự xuống tầng hai lấy tài liệu.
Lý Tiêu Nguyên theo lâu, việc cẩn thận năng suất, cho nên thấy đau toát cả mồ hôi mới mềm lòng cho rời khỏi vị trí. Vốn dĩ cũng cần gấp gì, nhưng hiện tại Tô Kỳ chịu điện thoại của , về nhanh nhất thể.
Thấy Cung Duật bất ngờ xuất hiện cửa phòng việc, một đám bên trong đều trợn tròn mắt kinh ngạc. Anh cầm tài liệu phóng như bay về phía thang máy, mất cả hình tượng tổng tài bá đạo thường ngày.
Từ trong phòng việc, mấy cô gái thò đầu quan sát tình hình bảo:
“Có tình yêu sếp tươi tắn nhiều năng lượng thật đó.”
“Lời đồn chắc là thật , mấy hôm nay ai cũng sếp bạn gái.”
Một mỹ nữ trong góc chậc lưỡi:
“ còn xin riêng của sếp nữa mà phỗng tay ? Cơ hội bà chủ xem như bằng .”
“Thôi cô nương, bao vị tiểu thư đài các trở thành Cung thiếu phu nhân mà chẳng kìa! Tỉnh , đừng mơ nữa!”
…
Sáu giờ chiều, bên ngoài biệt thự bắt đầu lên đèn, Tô Kỳ ăn uống nghỉ ngơi thoải mái liền bẹp sofa xem tivi, gọi điện thoại cho ba để tâm sự.
Tô Hoằng chỉ thấy mặt con gái nên cũng con bé đang ở , ông hỏi:
“Con quyết định ? Ở ký túc xá thuê nhà trọ đây?”
“Chắc là thuê trọ đó ba, ba ở bên đó giữ gìn sức khỏe mau về với con nha.”
“Ừ, ba , ăn uống cẩn thận, đừng nhịn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trom-hon-ngoan-nao-be-cung/chuong-11.html.]
“Vâng.”
Bình thường cô ăn cũng nhiều, dày bé mà, mỗi bữa chỉ thể trữ tầm một chén cơm, đều đặn ngày ba bữa, bởi dáng vặn mất cân đối.
Tô Kỳ tạm biệt ba mới chậm chạp mò xem tin nhắn, kết quả một loạt chữ chi chít dọa cho hoa cả mắt. Chú Cung yêu dấu bởi vì sợ cô giận mà liên tục giải thích.
Cô cảm thấy những chuyện nên trực tiếp với nên xong cũng để ý lắm, đầu ba phút thì tiêu biến.
Cung Duật vội vã xử lý hết công việc về nhà, đập mắt là hai cái túi khá to bàn của phòng khách, cùng với dáng lười biếng của Tô Kỳ. Anh khựng trong chốc lát, thấy cô giữ im lặng thì điều mà mở lời :
“ về .”
“...”
Một thoáng im lặng bao trùm phòng khách, Cung Duật cởi áo ngoài vắt tay, giày da bằng dép bông trong nhà.
Tô Kỳ nghiêng giường, áo ngủ hai dây biến thành một bộ váy trơn kín đáo hơn. Cô rút kinh nghiệm, tin lời của Cung Duật , như chắc nhiều bạn lắm, dù rằng cô ít khi gặp gỡ họ.
Càng nghĩ càng bực , Tô Kỳ quyết định chuyện với một ngày.
Cung Duật tới bên cạnh Tô Kỳ, lúng túng nên gì. Anh thừ đó mất một lúc như pho tượng , chẳng thèm nhúc nhích, đến nỗi Tô Kỳ nổi đóa lên định phòng mới túm tay cô kéo .
“Em giận cái gì?”
“Em giận!”
Tô Kỳ liếc mắt , tay đột nhiên vươn móc lấy hai cái túi to bàn đưa cho :
“Chị gái xinh nào đó gửi cho .”
Miệng giận nhưng giọng thì cao hơn bình thường một quãng, vẻ mặt phụng phịu trừng , trông đáng yêu buồn , dám thật sự , như sẽ cô đ.á.n.h c.h.ế.t.
Món quà hẳn là tới từ vị đối tác cũ , Cung Duật đặt chúng sang một bên, cố bình tĩnh mà hỏi:
“Em ghen với Lưu Ly đấy ?”
“Không, buông tay !” Tô Kỳ liếc . Vừa nãy còn hừng hừng khí thế sẽ mặc kệ một ngày, nhưng khi thật sự đối mặt cô . Anh gọi tên mật thế cơ đấy!
“Xin , nghĩ tới cô sẽ đến tìm .”
Chuyện khác điều tra địa chỉ nhà là khá bình thường, đối với tiền thế như Lưu Ly càng dễ như trở bàn tay.
Tô Kỳ bực bội, điều lúc giận lên thường khó kiểm soát suy nghĩ, hành động của , cô giật tay về nhưng , chỉ đành dùng lời lẽ uy h.i.ế.p:
“Chú mà buông tay thì đừng trách em đấy?”