Trời Quang Không Nổi Gió - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-01 17:54:36
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

với con bé: “Con ba, chỉ là và ba con chọn ở bên , thậm chí thể ba con còn đời sự tồn tại của con.”

 

“Con thể chọn tìm ba cũng thể sống cùng ba nhưng điều kiện tiên quyết là chắc ba con chấp nhận con . Tự ý sinh con của .”

 

cho con bé xem ảnh của Giang Duật Phong. Con gái thông minh, trí nhớ của trẻ con cực kỳ .

 

Chỉ một cái lướt qua ở trường mầm non, con bé nhận Giang Duật Phong.

 

con bé chọn cách tiến gần.

 

6.

 

Phòng khách vốn chật hẹp, chất đầy đồ đạc nay vì thêm một mà càng trở nên chật chội hơn.

 

Giang Duật Phong chiếc ghế sô pha đơn, ném tập tài liệu dòng chữ “Kết quả giám định ADN” lên bàn .

 

“Giải thích .”

 

tự rót cho một ly nước, ánh mắt phẳng lặng.

 

“Giải thích chuyện gì?”

 

“Làm em thai? Hay tại em sinh đứa bé ?”

 

“Hay là tại em lừa đứa bé của ?”

 

“Nếu là vế thì là vì tránh phiền phức.”

 

“Còn nếu là vế thì rõ hơn mới đúng chứ.”

 

Lần cuối cùng cách đây năm năm, là thời gian lâu khi nghiệp.

 

Lần đó, chúng gần một tháng gặp mặt, càng liên lạc gì.

 

Kể từ khi thốt câu hỏi xe và Giang Duật Phong buông câu “Sắp nghiệp ”, chúng chẳng chạm mặt thêm nào nữa.

 

À, đúng.

 

Chúng từng đụng mặt vài .

 

Khi , đều đang tất bật tìm việc , tụ tập tiệc tùng, dăm ba chén thù chén tạc bàn chuyện nhân sinh, c.h.é.m gió tung trời.

 

Ngày nào cũng những cuộc vui dứt, trong đó Giang Duật Phong là bận rộn nhất. dẫu bận rộn đến cũng chẳng hề ảnh hưởng đến đời sống cá nhân của .

 

Ba ngày lễ nghiệp - đó là nửa tháng khi chúng cắt đứt liên lạc, trong ký túc xá gần như dọn hết.

 

Chỉ còn và cô bạn cùng phòng giường đối diện.

 

Hôm đó, khi gửi bớt một phần hành lý và phòng, thấy Ôn Linh đang cầm gương tô son.

 

Còn lầu, chiếc xe đen vô cùng quen thuộc của Giang Duật Phong đang đỗ lù lù ở đó.

 

Giang Duật Phong là thế, gì, bao giờ cần kiêng dè bất cứ ai.

 

Càng thèm bận tâm đến cảm nhận của khác.

 

Điện thoại bàn rung lên, Ôn Linh nhanh ch.óng nhấc máy. Chẳng đầu dây bên gì, khóe môi cô vẽ lên một nụ ngọt ngào.

 

Rõ ràng cô lưng phía điện thoại nhưng vẫn thể rõ mồn một giọng của .

 

lờ nhưng vẫn sự dịu dàng trong giọng cho tổn thương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/troi-quang-khong-noi-gio/chuong-4.html.]

Điện thoại tắt, Ôn Linh đầu chạm ánh mắt của . Nụ trong đáy mắt cô , khi thấy vẻ mặt kịp che giấu của , càng trở nên trắng trợn, chút kiêng dè.

 

Lúc rời , cô : “Kỷ Tình, bá chiếm suốt ba năm, tớ cũng thèm khát suốt ba năm .”

 

“Bây giờ hai chia tay thì đừng cái vẻ như tớ đang cướp bồ của nữa.”

 

Nói đoạn, cô giẫm đôi giày cao gót thẳng xuống lầu.

 

Còn tay vẫn khựng màn hình cuộc gọi, mãi dám bấm nút.

 

Thì chúng chia tay .

 

Còn - trong cuộc, đến cả cái quyền một lời chia tay chính thức cũng .

 

Thậm chí còn từ miệng kẻ khác.

 

Nước mắt kiềm chế mà tuôn rơi, nhỏ giọt màn hình điện thoại. run rẩy định bấm nút .

 

chẳng may bấm nhầm nút gọi. luống cuống tắt .

 

Thế nhưng rốt cuộc vẫn nỡ ấn xuống, trong lòng vẫn ôm ấp một tia hy vọng mỏng manh.

 

Thử xem , sẽ bắt máy thì . sợ hãi, nếu thật sự máy thì gì đây.

 

Hỏi thẳng chúng chia tay , là hỏi chia tay .

 

Bàn tay run run. Vài giây ngắn ngủi trôi qua mà đối với ngỡ như dài đằng đẵng mấy tiếng đồng hồ.

 

Tim đập thình thịch, chìm nghỉm trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Sợ máy nhưng càng sợ .

 

Hai giây , cuộc gọi ngắt.

 

Khoảnh khắc , bên tai văng vẳng tiếng ù ù.

 

Trong cơn hoảng loạn, dường như thấy tiếng nhịp tim của chính .

 

Từng nhịp, từng nhịp gõ mạnh dây thần kinh của , nặng nề, kích động.

 

7

 

Ngay chiều hôm đó, dọn khỏi ký túc xá với tốc độ nhanh nhất.

 

Và cũng còn chủ động liên lạc với Giang Duật Phong nữa, cho đến một tuần đó.

 

Chúng gặp trong buổi tiệc nghiệp. Bên cạnh là Ôn Linh, trong bao sương thỉnh thoảng râm ran tiếng xì xầm bàn tán.

 

vờ như thấy, lặng lẽ ăn cơm, thỉnh thoảng đáp lời chào hỏi qua loa của vài bạn học.

 

Mãi đến lúc tàn tiệc đường về, mới nhận cuộc gọi của Giang Duật Phong. Đó là cuộc gọi đầu tiên chủ động gọi cho một tháng ròng rã.

 

Lý trí bảo nên cúp máy nhưng tay theo bản năng ấn nút .

 

“Đang ở ?”

 

Giọng điệu quen thuộc, chất giọng quen thuộc.

 

Khoảnh khắc , chỉ một câu gặng hỏi đơn giản của cũng đủ khiến bức tường thành phòng ngự khó khăn lắm mới dựng lên trong lòng sụp đổ ầm ầm.

 

Sống mũi cay cay, cố kìm nén để giọng vẻ bình thường nhất.

----

 

Loading...