Trở Về TN80: Dẫn Cả Nhà Sáu Miệng Sống Tốt Đẹp - Chương 352
Cập nhật lúc: 2025-11-17 02:28:28
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 352: lẽ sắp c.h.ế.t
Khổng Tú Uyển một loạt hành động của Tô Văn Sơn cho ngẩn , đặc biệt là cú quỳ "rầm" xuống đất , tiếng thôi cũng đủ đau đến thế nào. Cô dời ánh mắt từ đầu gối Tô Văn Sơn lên mặt , thấy môi mím chặt, lông mày nhíu , chắc là đang cố nhịn đau.
Lòng Khổng Tú Uyển chợt thấy hả hê hơn một chút, nhưng nỗi đau nhỏ của Tô Văn Sơn thể so sánh với những nỗi đau cô trải qua bao nhiêu năm nay?
"Anh gì thế?" Giọng Khổng Tú Uyển đầy nghi hoặc, nhưng cô vẫn yên nhúc nhích. Tô Văn Sơn đang quỳ mặt cô.
" tạ tội với em." Tô Văn Sơn .
Khi ở bên ngoài, vẫn sợ khác thấy, dù cũng cần thể diện. khi quỳ xuống , cảm thấy gì nữa. Dù mặt Tú Uyển cũng chẳng còn thể diện nào. Hơn nữa, thể diện nào quan trọng bằng vợ và con?
"Tạ tội." Khổng Tú Uyển đàn ông đang quỳ chân , lẩm bẩm.
Bao nhiêu năm qua, cô vô nghĩ đến việc trả thù như thế nào, giày vò khi gặp . thực sự khi gặp mặt, vì con trai thể yên tâm học hành thi cử, chuyện của phiền, cô cố gắng nhẫn nhịn bấy lâu.
Bây giờ con trai đại học, ở nước ngoài, cô còn sợ gì nữa? Còn nhịn gì?
"Mắng chửi, đ.á.n.h đập tùy em, ?" Cô hỏi.
"Phải, miễn là em thể trút giận." Tô Văn Sơn cô đ.á.n.h một trận từ lâu , như trong lòng cũng dễ chịu hơn. Tú Uyển lo cho con trai học hành thi cử, sợ xung đột giữa họ con lo lắng, nên cứ nhịn.
"Được."
Khổng Tú Uyển quanh, tìm vật gì đó tiện tay để đ.á.n.h , cô thấy bàn một chiếc chổi lông gà. Cô cầm lên, lật ngược , tay nắm phần lông gà, giơ tay đ.á.n.h mạnh Tô Văn Sơn.
"Rầm" một tiếng, tiếng động khá lớn. Cả hai đều giật . Tô Văn Sơn vội vàng : " cởi áo khoác em đánh."
Trời đầu xuân vẫn còn lạnh, đang mặc một chiếc áo khoác phao mỏng, nên cú đ.á.n.h lớn nhưng đau lắm.
Khổng Tú Uyển cởi chiếc áo khoác phao , bên trong chỉ còn một chiếc áo sơ mi trắng, cô nghĩ ngợi gì giơ tay lên đ.á.n.h thêm một cái. Lần tiếng thấy đau, nhưng lòng Khổng Tú Uyển hả hê hơn nhiều.
một cú đ.á.n.h đủ? Nhớ những gì chân thành trao , nhớ những đau khổ mà cô trải qua bao nhiêu năm qua, tất cả đều do đàn ông gây . Cô nghiến răng, dốc hết sức lực đ.á.n.h liên tiếp lưng . Tô Văn Sơn quỳ bất động ở đó, rên lấy một tiếng.
Thực dù thể đau đớn, trong lòng thấy nhẹ nhõm. Bao nhiêu năm qua, trái tim luôn sự áy náy và lo lắng chiếm đầy, đặc biệt là khi Khổng Tú Uyển vì mà m.a.n.g t.h.a.i và sinh con, món nợ cả đời cũng trả hết .
Bây giờ quỳ xuống chịu đ.á.n.h một trận chẳng là gì.
Khổng Tú Uyển dốc sức đ.á.n.h mấy chục cái, mệt quá đ.á.n.h nổi nữa, liền xuống giường thở dốc. Tô Văn Sơn thấy dậy, nhưng nhấc một chân lên thì Khổng Tú Uyển : " cho dậy ?"
" rót cho em cốc nước, quỳ tiếp." Tô Văn Sơn rót một cốc nước mang đến, đưa cho cô xong thì cầm cái thớt giặt đồ đặt mặt cô, quỳ xuống, quỳ sát bên chân cô.
"A Uyển."
Tô Văn Sơn khẽ gọi một tiếng, giọng đầy thương xót, van nài. tiếng "A Uyển" , khiến nước mắt Khổng Tú Uyển tuôn trào như lũ vỡ bờ.
Năm xưa, khi hai bên , luôn gọi cô như , nhẹ nhàng, chất chứa tình yêu nồng nàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-tn80-dan-ca-nha-sau-mieng-song-tot-dep/chuong-352.html.]
Cô thành tiếng, nhưng nước mắt như sông như biển, lòng Tô Văn Sơn đau như cắt, hốc mắt cũng kìm mà ướt đẫm.
Khóc một lúc, Khổng Tú Uyển trút giận gần xong, lau nước mắt. Cô cúi đầu Tô Văn Sơn đang quỳ mặt , mặt cũng vương nước mắt. Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, ở bên ngoài hô mưa gọi gió, bây giờ quỳ mặt cô , nghĩ đến đây trong lòng cô thấy hả hê hơn một chút.
Thở dài một thật dài, cô : "Cứ thế Tô Văn Sơn, chúng coi như hòa . Năm đó nỗi khổ bất đắc dĩ của , hôm nay đ.á.n.h một trận trút hết cơn giận bao nhiêu năm qua, coi như hòa. Anh dậy ."
"A Uyển..."
"Tô Văn Sơn!"
Tô Văn Sơn vốn mang hy vọng, hy vọng Khổng Tú Uyển đ.á.n.h một trận, trút giận thì họ sẽ hòa, nhưng bây giờ xem là mơ tưởng . Anh quỳ đó động đậy, tỏ vẻ sẽ bám lìu lịu .
Khổng Tú Uyển thấy khẩy một tiếng: "Muốn dùng khổ nhục kế quỳ mãi dậy ?"
"Không," Tô Văn Sơn miệng , nhưng thể nhúc nhích, vẫn quỳ. Anh : "Em hòa là ý gì? Sau chúng vẫn như ?" Giống như khi còn là thanh niên tri thức ở nông thôn.
"Ừm, vẫn như , chúng ai nấy sống yên . hận nữa." Khổng Tú Uyển .
Tô Văn Sơn: "..."
như .
"Còn Chính Bình," Khổng Tú Uyển : "Việc nó nhận nhận , can thiệp. cũng mệt , nghỉ ngơi, về ."
Tô Văn Sơn bây giờ dù dùng khổ nhục kế, Khổng Tú Uyển cũng sẽ đau lòng , quỳ thêm nữa ngược còn khiến cô phản cảm. Anh chống tay xuống đất dậy, lúc quỳ thì cảm thấy, bây giờ dậy mới thấy, thật sự đau. Vết thương đ.á.n.h ở lưng cũng đau nhức.
cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh.
Khổng Tú Uyển thực sự đau lòng , chỉ là vài vết thương ngoài da thôi. Cô cũng dậy, tỏ vẻ đuổi . Tô Văn Sơn cầm áo khoác mặc , cố gắng hành động như bình thường, nhưng hai chân lời, chỉ thể khập khiễng.
Đến cửa, Khổng Tú Uyển mở cửa. Tô Văn Sơn bước ngoài : "Khi nào em về..."
Lời dứt, thấy mắt Khổng Tú Uyển đột nhiên mở to, đưa tay kéo mạnh một cái. Anh loạng choạng đập khung cửa, vai đau nhói.
Anh đầu , thấy Tô Văn Bỉnh vẻ mặt âm u : "Tô Văn Sơn, mày cho tao sống, mày cũng c.h.ế.t."
Nói con d.a.o găm trong tay đ.â.m về phía . Tô Văn Sơn nghĩ ngợi gì, giơ tay đẩy Khổng Tú Uyển trong nhà, đóng chặt cửa . Lúc , cánh tay rạch thêm một nhát.
Anh , con d.a.o của Tô Văn Bỉnh đ.â.m tới. Anh giơ chân đá về phía Tô Văn Bỉnh, nhưng chân lúc dùng lực , Tô Văn Bỉnh chỉ lùi hai bước, gằn định xông tới.
Lúc , hai đàn ông cao lớn mặc đồ đen nhanh chóng chạy đến, một bên trái, một bên giữ chặt Tô Văn Bỉnh. Hai là vệ sĩ Tô Văn Sơn bố trí bên cạnh Khổng Tú Uyển.
"Tô Văn Sơn, mày thả tao , mày thả tao ." Tô Văn Bỉnh ấn mặt xuống đất vẫn la hét.
Tô Văn Sơn cố nén đau đến mặt Tô Văn Bỉnh, xổm xuống : "Thả mày ? Tô Văn Bỉnh, giữa chúng sớm là mày c.h.ế.t tao sống , tao thể thả mày?"
Lúc Tô Văn Sơn lạnh lùng pha chút tàn nhẫn. Anh dùng bàn tay dính m.á.u vỗ vỗ đầu Tô Văn Bỉnh, lạnh một tiếng dậy, đó với hai vệ sĩ: "Đưa đến đồn cảnh sát."
Và lúc , Khổng Tú Uyển hoảng hốt mở cửa. Tô Văn Sơn loạng choạng đến mặt cô, ngã gục lòng cô: "A Uyển, lẽ sắp c.h.ế.t ."