Trở Về TN80: Dẫn Cả Nhà Sáu Miệng Sống Tốt Đẹp - Chương 350

Cập nhật lúc: 2025-11-17 02:27:04
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 350: Anh nhớ cô

Ngày hôm là Chủ nhật, Cố Tư Tình ngủ nướng. còn kịp thức dậy thì nhà khách, Khổng Tú Uyển về từ Mỹ.

Vốn đang ngủ mơ màng, thấy giọng của Khổng Tú Uyển. Cô bé bật dậy ngay lập tức, nhanh chóng mặc quần áo chạy ngoài. Lúc chạy đến phòng khách, tóc cô bé vẫn còn rối bù.

Vương Nguyệt Cúc đang chuyện với Khổng Tú Uyển, thấy cô bé đầu tóc như tổ quạ bước , : "Con vội vàng gì thế?"

Cố Tư Tình xích gần Khổng Tú Uyển hì hì : "Con nhớ dì Khổng lâu , thấy giọng dì là con chờ mà chạy ngay."

Khổng Tú Uyển bật . Cô bé thực sự nhớ ai, hiểu . Vừa chỉnh tóc cho Cố Tư Tình, cô : "Dì là con nhớ dì, nên sáng sớm đến đây ."

Cố Tư Tình toe toét: "Dì bên đó chứ ạ? Anh Chính Bình cũng chứ?"

"Đều ." Khổng Tú Uyển kể tình hình của họ khi đến Mỹ, kể chi tiết về chuyện của Hàn Chính Bình. Xong xuôi, cô lấy một túi lớn: "Tất cả là quà cho con, Chính Bình tự tay chọn từng món một đấy."

Cố Tư Tình nhận lấy, qua loa vài câu với hai , đó ôm đồ nhanh chóng về phòng.

Ngồi khoanh chân giường, cô bắt đầu lấy từng món đồ . Quả nhiên là đủ thứ, đồ ăn, đồ dùng, đồ chơi. Quan trọng nhất là bên trong một lá thư dày cộp.

, lấy lá thư, sơ qua, chắc hơn mười trang. Cố Tư Tình từng chữ một cách cẩn thận, nhưng vẫn cảm thấy bao lâu xong.

Nội dung cũng đơn giản, chỉ là những chuyện vụn vặt khi đến Mỹ, nhưng khi xong Cố Tư Tình vẫn cảm thấy lòng buồn bã, đầy ắp.

Đặc biệt là câu cuối thư của : "Tâm trạng khách tựa liễu, gió xuân muôn vạn cành," khiến lòng Cố Tư Tình càng thêm trống rỗng mà đầy ắp.

Anh đang nhớ cô, tiện bày tỏ trực tiếp nên dùng một câu thơ như .

Cầm lá thư trong tay, những món đồ mắt, Cố Tư Tình ngẩn một lúc bắt đầu dọn dẹp thứ. Cô đa sầu đa cảm. Nỗi nhớ , cứ chôn sâu trong lòng, thỉnh thoảng lấy cảm hoài một chút là , còn nhiều việc .

Đồ mới dọn xong, bên ngoài tiếng động, hình như nhà khách. Cố Tư Tình bên cửa sổ ngoài, thấy bà Hạ và của Tô Văn Sơn đến, cô đang đưa họ phòng khách.

Cố Tư Tình kìm về phía phòng khách. Khổng Tú Uyển vẫn còn ở trong đó. Chuyện mà đụng mặt của Tô Văn Sơn, xảy chuyện gì ? Cô vội vàng chạy ngoài. Bà Hạ thấy cô liền : "Tiểu Tứ mau đây, bà ngoại mang quà cho con ."

Cố Tư Tình tới, chào hai bà lão, theo họ phòng khách. Khổng Tú Uyển đang uống , thấy Vương Nguyệt Cúc đưa hai bà lão thì dậy.

từng gặp bà Hạ và An Thụy Cẩm.

Vương Nguyệt Cúc cũng cảm thấy ngượng, đành cứng rắn giới thiệu họ với . Khổng Tú Uyển An Thụy Cẩm là của Tô Văn Sơn, cô sững sờ một chút nét mặt vẫn bình thường. Ngược An Thụy Cẩm tỏ sốt sắng, mắt ngừng về phía Khổng Tú Uyển.

Những trong phòng đều chuyện giữa Khổng Tú Uyển và nhà họ Tô, khí nhất thời chút ngượng nghịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-tn80-dan-ca-nha-sau-mieng-song-tot-dep/chuong-350.html.]

Bà Hạ là phá vỡ sự ngượng nghịu . Bà đặt một chiếc hộp tinh xảo lên bàn , miệng : "Ông ngoại con Tiểu Tứ nhà bài văn như , thưởng. Bà con gái nhỏ nên tặng đồ xinh xắn. Ông cứ nhất quyết tặng cái cho con."

Cố Tư Tình chiếc hộp cổ kính đồ bên trong hề đơn giản. Cô đưa tay mở , thấy bên trong là một con dấu bằng bạch ngọc trống. Dù Cố Tư Tình hiểu về ngọc, nhưng món đồ giá trị nhỏ. Cô chần chừ một chút từ chối, nhận lấy: "Cháu cảm ơn ông ngoại bà ngoại ạ."

Khuôn mặt bà Hạ rạng rỡ: "Về bảo khắc bút danh của con lên đó."

Cố Tư Tình nghĩ đến bút danh "Bánh Đậu Dính" của , nếu khắc lên con dấu quý giá như thì vẻ trang trọng cho lắm, liền : "Hay là khắc tên cháu thôi ạ."

Bà Hạ nhớ đến bút danh của cô bé, ha hả: "Thực Bánh Đậu Dính cũng mà, thú vị bao."

Cố Tư Tình thở dài: " trang trọng."

Câu khiến bà Hạ : "Cũng ai quy định bút danh trang trọng !"

Cố Tư Tình đành nhún vai, chỉ trách lúc đó quá trẻ, suy nghĩ lâu dài, thật là sai lầm!

Hai bà cháu trò chuyện qua , khí trong phòng hơn nhiều. Khổng Tú Uyển thêm một lúc, dậy : " xin phép ."

Nói dậy. An Thụy Cẩm đang đối diện cô cũng lập tức lên, sốt sắng Khổng Tú Uyển : "Tú Uyển , ... thể chuyện riêng với cô vài câu ?"

Khổng Tú Uyển cảm thấy gì để với nhà họ Tô, liền : " việc ."

Nói cô định bước . An Thụy Cẩm thấy liền nắm lấy cánh tay cô, ánh mắt cầu khẩn : "Chỉ vài câu thôi."

Khổng Tú Uyển mím chặt môi, chần chừ một lúc : "Được."

Cố Tư Tình thấy liền với bà Hạ: "Bà ngoại phòng cháu xem ạ."

Bà Hạ đương nhiên "Được" ngay lập tức. Hai ngoài, Vương Nguyệt Cúc cũng theo, ngang qua Khổng Tú Uyển thì vỗ vai cô, an ủi. Khổng Tú Uyển với cô, ý .

Mọi hết, trong phòng chỉ còn hai họ. Ngồi xuống, cả hai im lặng một lúc. An Thụy Cẩm là mở lời : "Tú Uyển , là nhà họ Tô chúng với cô. sớm cùng ông nhà xin , nhưng sợ cô thấy chúng vui."

" thấy các quả thực vui," Khổng Tú Uyển lạnh nhạt : " với Tô Văn Sơn nhiều , đừng đến gần nữa. Bà về cũng với ông , nhà họ Tô các là đại gia tộc, ông cũng là danh diện, đừng những chuyện bám riết buông nữa."

An Thụy Cẩm nhẹ lời của cô, nhưng tiếp lời. Lúc con trai bà bám riết buông thì đây? Đừng là thể diện, nếu Khổng Tú Uyển và cháu trai thể về nhà, cả gia đình họ thể cần thể diện.

" những năm qua cô chịu ít khổ cực. Cô oán hận Văn Sơn, oán hận gia đình chúng đều là lẽ đương nhiên. từng sinh con, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sinh nở khó khăn đến nhường nào, huống chi cô một , trong tình cảnh đó. Những lời tiếng , những ánh mắt khác lạ của ngoài, thậm chí thể còn những chuyện kịch liệt hơn nữa. Đồng cảm với cô, nếu là , lẽ sống nổi."

An Thụy Cẩm đến đây, nước mắt bắt đầu chảy. Và từng câu từng chữ của bà , khơi lên vết sẹo đau đớn mà Khổng Tú Uyển cố gắng chôn sâu trong lòng. Cô cố nén , nhưng nước mắt vẫn ngừng tuôn trào.

An Thụy Cẩm run rẩy đưa khăn giấy cho cô. Thấy cô nhận, bà xuống bên cạnh cô : " Văn Sơn và gia đình chúng lúc đó bất đắc dĩ đến mức nào, nhưng dù chúng bất đắc dĩ đến , cô và Chính Bình đều vô tội, các cô đều chúng liên lụy. Là nhà họ Tô chúng với cô và Chính Bình."

" , cảm giác của . Nếu cô, nhất định sẽ với cô rằng, trong lòng thể oán hận, nhưng sự oán hận để tự hành hạ bản . Cô hận Văn Sơn, cô cứ đ.á.n.h , mắng , cô dùng d.a.o đ.â.m , cũng sẽ gì, đó là điều nợ cô. Cô cứ trút hết oán giận lên và ông nhà cũng . Tú Uyển , quan trọng là cô tự thấy thoải mái ."

Loading...