Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 42: Mua nhà (3)

Cập nhật lúc: 2026-04-07 20:20:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Lần đầu tiên khẳng định chắc nịch rằng sai, Cố Trí Viễn ngẩn ngơ. Từ lúc phát hiện bệnh tình của Cố Thần An, luôn chìm trong vòng luẩn quẩn tự trách. giờ khắc , Quý Vi kỳ diệu kéo khỏi vũng lầy đó. Đôi bàn tay đang nắm lấy tay ấm áp quá đỗi, đầu tiên Cố Trí Viễn khao khát ấm đến thế, vô thức siết c.h.ặ.t lấy tay cô.

Hai bàn tay đan , khí xung quanh dường như loãng , cho đến khi giọng tủi của Cố Thần An vang lên: "Bố ơi, con ếch nhỏ trong phòng con biến mất ạ."

Quý Vi vội rụt tay . Trời ơi, nãy cô suýt chút nữa định banh tay xem mấy vết chai . May mà Thần An đến kịp lúc.

"Con chắc là mất , là con để quên ở ?" Cố Trí Viễn hỏi cho chắc.

"Con chắc chắn mà, hôm qua con vẫn thấy nó." Cố Thần An buồn thiu, đó là món đồ chơi đầu tiên bố tặng khi xuất ngũ về.

"Chắc là bác cả con cầm nhầm , để bố mua đền con cái khác nhé." Cố Trí Viễn ngờ đến lúc mà họ vẫn còn tiện tay "cầm nhầm" đồ chơi của cháu.

"Sao họ cứ đáng ghét thế nhỉ." Cố Thần An lầm bầm.

"Xin con, là do bố sơ suất, sẽ thế nữa ." Anh cam đoan với con.

"Không tại bố , tại bác cả đáng ghét thôi ạ." Cố Thần An lắc đầu, trách bố.

Quý Vi lấy bình tĩnh, cô hỏi hai đứa nhỏ: "Con chuẩn xong cho ngày mai học ?"

"Con xong hết bài tập ạ." Cố Thần An nhanh nhảu đáp.

"Thế là . À, lên lầu lấy quần áo bẩn giặt đây." Kế hoạch giặt giũ hôm qua đám phá hỏng, giờ đống quần áo vẫn chỏng chơ.

"Ga trải giường cần ?" Quý Vi Cố Trí Viễn. Qua thời gian chung sống, cô mắc bệnh sạch sẽ nhẹ. Giờ cái giường mấy đáng ghét lên, chắc chắn sẽ .

"Thay , con . Mẹ bộ khác sạch sẽ cho con nhé. Tối nay con ngủ một , bố vẫn ngủ với và em chứ ạ?" Cố Thần An một tràng sang em gái: "Lộ Lộ, ngủ một đấy, em cũng tự lập ."

"Không chịu, em ngủ với cơ." Lộ Lộ lắc đầu quầy quậy.

"Chỉ đồ nhát cáy mới ngủ với thôi." Cố Thần An hết cách đành dùng phép khích tướng.

"Lộ Lộ là đồ nhát cáy mà." Ai ngờ con bé tỉnh bơ thừa nhận luôn.

Câu trả lời của Lộ Lộ cả ba lớn phì . Cố Thần An dí tay trán em: "Cái đồ ngốc ."

"Anh hai mới là đồ ngốc." Lộ Lộ cũng cãi ngay.

"Thôi thèm chuyện với em nữa. Mẹ ơi lên ga giường , con là lớn dũng cảm ạ." Cố Thần An vênh mặt chờ khen. Quý Vi nghĩ thầm: Thật

con cần dũng cảm đến thế .

"Chân tiện leo cầu thang, vẫn ngủ nhà thôi." Cố Trí Viễn lên tiếng.

"Không bố, con dìu bố lên mà, giống hôm nọ . Hôm nay con hỏi bác sĩ , bác bảo bố ngủ chung với mà." Cố Thần An bố với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Không ai ngờ thằng bé hỏi bác sĩ câu . Cố Trí Viễn định gì đó thì Quý Vi ngăn : "Thôi cứ thế ." Dù đêm qua cũng ngủ chung phòng , một đêm hai đêm, thậm chí nhiều hơn nữa thì cũng khác gì .

"Mẹ ơi, tí nữa con giúp giặt đồ nhé." Cố Thần An cầu thang vẫy tay với .

"Được ." Quý Vi từ chối sự "giúp đỡ" nhiệt tình của con. đến khi đống quần áo ngâm trong chậu nước đầy bọt xà phòng, sự chú ý của hai đứa nhỏ lập tức chuyển sang mấy cái bong bóng.

"Mẹ ơi, tụi con nghịch bong bóng ạ?" Mắt Cố Thần An sáng rực.

"Chơi , con rủ em chơi cùng nữa, nhưng đừng ướt quần áo đấy nhé." Quý Vi dặn dò.

Sân nhà chẳng mấy chốc ngập tràn bong bóng xà phòng. Bong bóng từ bột giặt nhiều và dai như loại chuyên dụng, nhưng mùi hương xà phòng thơm ngát lan tỏa khắp gian khiến Cố Trí Viễn cảm thấy bình yên đến lạ. Nếu mà chân gãy thì mấy.

Dây phơi trong sân chẳng mấy chốc treo đầy quần áo. Đồ lót của Cố Trí Viễn thì tự giặt mỗi khi lau , nhưng quần áo mặc ngoài Quý Vi giặt giúp khiến vẫn thấy ngại. Lâu lắm chẳng ai giặt quần áo cho như thế .

"À, chú Tần chủ nhà ở hả ? Có cần qua hỏi xem chú định bán bao nhiêu ?" Quý Vi vẫn nhớ chuyện mua nhà.

"Chú ở ngay phố thôi. Ăn tối xong qua nhé." Cố Trí Viễn đồng hồ, sắp đến giờ cơm .

"Được, thế để em nấu cơm ." Đây là cuối tuần bận rộn đầu tiên của hai kể từ khi kết hôn.

Trong bữa cơm, Cố Thần An vẫn mải mê "tuyên truyền" cho Lộ Lộ về lợi ích của việc ngủ một , nhưng cô bé bịt tai , tỏ vẻ . Cố Trí Viễn vỗ vai con trai: "Thôi nào, em Lộ Lộ mới ba tuổi thôi, đợi em lớn chút nữa con chuyện . À đúng , ngày là sinh nhật Lộ Lộ em?"

Cố Trí Viễn vẫn nhớ vụ nhầm lẫn bánh kem , tính theo lời Quý Vi thì đúng là ngày .

"Vâng, ngày là Lộ Lộ tròn ba tuổi ." Quý Vi xoa má con gái.

"Sinh nhật ăn bánh kem ?" Nhớ đến cái bánh tuần , giọng Lộ Lộ đầy vẻ háo hức.

"Tất nhiên là , nhưng là bánh nhỏ thôi nhé con." Thời loại bánh kem trong hộp nhỏ giá một đồng phổ biến, còn trở thành món ăn vặt tuổi thơ đầy hoài niệm.

"Bánh gì cũng ạ." Với Lộ Lộ, miễn là bánh kem thì cái nào cũng ngon tất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-90-lam-me-ke/chuong-42-mua-nha-3.html.]

Cố Thần An im lặng, mày nhíu c.h.ặ.t, đang suy nghĩ xem nên chuẩn quà sinh nhật cho em gái .

"Lát nữa đưa tụi nhỏ cùng ?" Thú thật Quý Vi yên tâm để hai đứa ở nhà một .

"Đưa cùng luôn, ở nhà cũng chẳng việc gì mà." Hiểu nỗi lo của cô, Cố Trí Viễn gật đầu đồng ý.

 

Hai hôm nay chú Tần đang sốt ruột. Quyết định bán nhà là đột xuất, nhưng mấy ngày trôi qua vẫn thấy ai hỏi giá cả, ông bắt đầu lo lắng hét giá cao quá ? Hay là mai in tờ giấy bán nhà khác?

Thấy cả gia đình Cố Trí Viễn xuất hiện cửa, ông ngạc nhiên cái chân bó bột của : "Cậu Cố, chân cẳng thế gì, việc cứ nhắn sang bảo, chú khắc qua."

"Không chú Tần, cháu nhà mãi mốc cả lên . Hôm nay cháu sang là hỏi chú tìm mua nhà ạ?" Cố Trí Viễn thẳng vấn đề.

Chú Tần mừng rơn: "Ý cháu là..."

"Vâng, vợ chồng cháu mua , chú định giá bao nhiêu?" Cố Trí Viễn khéo léo để lộ chút vẻ khó khăn về tài chính.

"Giá cả dễ thương lượng mà, nhà uống nước ." Căn nhà ế ẩm mãi mới hỏi, chú Tần đời nào để khách mất.

Nhìn thấy sự nôn nóng trong mắt ông, Quý Vi kín đáo giật nhẹ tay áo Cố Trí Viễn, hiệu để cô mặc cả. Cố Trí Viễn khẽ gật đầu, ngầm đồng ý.

"Cậu Cố , cháu cũng chẳng ngoài, hồi xây cái nhà chú tốn bao nhiêu công sức. Chỗ quen , nếu cháu thật lòng mua thì chú để giá hai mươi ngàn." Chú Tần như thể đưa một quyết định lớn lao lắm.

"Chú Tần, giá bớt thêm chút nào ạ? Vợ chồng cháu cũng thật lòng mua ạ." Trước khi đến Quý Vi tham khảo giá nhà đất quanh thị trấn, hai mươi ngàn đắt nhưng cũng chẳng rẻ.

"Hai mươi ngàn là giá hữu nghị lắm đấy, hơn nữa đồ đạc trong nhà chú cũng để hết cho hai đứa, mang ." Hai mươi ngàn đúng là mức giá kỳ vọng của ông, nhưng khi họ đến, ông cũng tính đến chuyện giảm giá .

"Tụi cháu lấy đồ đạc cũng , chú bớt cho tụi cháu thêm chút nữa ạ. Mười ngàn tám chú?" Quý Vi trả giá. Ngoài mặt cô tỏ bình tĩnh nhưng trong lòng đang đ.á.n.h trống liên hồi.

Chú Tần ngờ cô mặc cả một phát xuống tận hai ngàn. Nghĩ đến chuyện con trai giục giã chuyển xuống Nam Thành, ông do dự một lát chốt: "Được, nhưng chú một điều kiện, càng sớm càng . Con trai chú ngày nào cũng gọi điện giục, nên chú xong việc sớm."

"Vâng, chú cho tụi cháu hai ngày để chuẩn , thứ tư chúng phòng công chứng thủ tục nhé." Thấy ông đồng ý, Quý Vi thở phào nhẹ nhõm.

Ra khỏi nhà chú Tần, Cố Trí Viễn bắt đầu nhẩm tính xem còn thiếu bao nhiêu tiền, an ủi vợ: "Mai gọi điện hỏi vay Lữ, chắc tiền dư đấy."

"Không cần , mai quỹ tín dụng vay." Vay ngân hàng là phương án Quý Vi tính .

"Vay ngân hàng á?" Cố Trí Viễn cô ngạc nhiên, suy nghĩ của cô lúc nào cũng khác thường cả.

"Vâng, hai vợ chồng đều công ăn việc định, mỗi vay mười ngàn chắc thành vấn đề . Chồng của đồng nghiệp em ở quỹ tín dụng đấy." Quý Vi định mai lên trường sẽ hỏi chị Hoàng Tĩnh về thủ tục vay vốn.

Thấy im lặng, cô giải thích thêm: "Em thấy vay ngân hàng hơn, vay ngoài thì nợ ân tình, chả bằng vay nhà nước, trả lãi sòng phẳng."

"Vay thế cần thế chấp gì em?"

"Chắc là , để mai em hỏi kỹ chị Hoàng ." Lần chị Hoàng Tĩnh loáng thoáng là biên chế thì vay dễ lắm.

"Ừ, em." Cố Trí Viễn bỗng thấy lo toan, quyết định cũng thật.

Người bảo "nhất quá tam", đầu còn ngại chứ thì quen ngay. So với sự ngượng ngùng tối qua, tối nay Quý Vi tự nhiên kê cái giường xếp trong phòng, giải thích với Cố Trí Viễn: "Bác sĩ bảo tạo khí gia đình ấm cúng cho Thần An, nên trong giai đoạn cứ chiều theo ý con nhé ?"

"Anh chỉ sợ em thấy bất tiện thôi." Cố Trí Viễn nỗi lo của .

"Có gì mà bất tiện, đợi qua một thời gian nữa kiếm cớ chuyển ngoài là mà." Quý Vi lắc đầu, quan trọng nhất bây giờ là tâm lý của Thần An.

"Quý Vi, cảm ơn em. Gặp em là may mắn của bố con ." Cố Trí Viễn nghĩ, lẽ tất cả những trắc trở đây chỉ là thử thách để gặp may mắn .

"Gặp Thần An cũng là may mắn của em mà." Quý Vi đáp . Nếu cú đẩy của Thần An, cô cũng sẽ chồng như .

"Mẹ ơi, con buồn ngủ." Lộ Lộ ngáp ngắn ngáp dài.

"Ngủ con." Quý Vi vỗ về lưng con gái, cũng nhắm mắt . Cả ngày chạy đôn chạy đáo thành phố cô mệt nhoài, giấc ngủ tìm đến nhanh.

Tiếng thở đều đều báo hiệu hai con ngủ say. Ánh trăng len lỏi qua khe cửa sổ kéo kín rèm, phủ lên căn phòng tối một lớp ánh sáng mờ ảo. Ánh mắt Cố Trí Viễn dừng chiếc giường lớn một chút nhanh ch.óng dời , cũng nhắm mắt chìm giấc ngủ.

Đêm đó cả nhà ngủ ngon. Ở phòng bên cạnh, Cố Thần An đầu tiên ngủ một cũng đón chào bình minh trong sự phấn khích. Cậu bé gõ cửa phòng bố , hớn hở khoe: "Bố ơi, con ngủ một sợ tí nào luôn."

"Thần An giỏi quá!" Quý Vi giơ ngón cái lên khen ngợi.

Lời khen ngợi chính thức Cố Thần An ngượng. Thật các bạn trong lớp ngủ riêng từ lâu , thế là muộn đấy, nhưng khen thì vẫn vui.

Chuyện vui nho nhỏ ngày thứ hai đầu tuần bớt phần u ám. Quý Vi đưa hai con đến trường mới về văn phòng. Cô đến khá sớm, bàn bên cạnh của chị Hoàng Tĩnh vẫn trống . Tiện tay cầm tờ báo bàn lên xem, nhớ hôm qua là ngày mở thưởng xổ , cô lật đến trang kết quả. Nhìn dãy trúng thưởng in đó, thở Quý Vi như ngừng .

Hình như... cô trúng thưởng !

 

Loading...