Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 30: Tiết dự giờ (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-07 20:19:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Nhắc đến chuyện , ánh mắt vốn đang ôn hòa của Cố Trí Viễn chợt trở nên lạnh lẽo. Anh lắc đầu: "Bác sĩ bảo tình hình khả quan lắm, nhưng may mà phát hiện kịp thời. Sau cuối tuần nào cũng đưa con đến trị liệu tâm lý."

"Thế cũng coi như là tin . Giống như bác sĩ đấy, chúng phát hiện kịp thời nên ngăn chặn tình huống nhất xảy ." Quý Vi lời an ủi vẻ sáo rỗng với lúc .

"Anh định hỏi bác sĩ xem Thần An tâm sự những gì, nhưng ông tiết lộ. Anh chỉ thấy hối hận, hối hận vì sự tự phụ của hại thằng bé." Nếu dứt khoát chia tay Phương Tình ngay khi thấy cô còn tâm trí ở cái nhà , vì cố níu kéo, thì liệu Thần An chịu tổn thương thế ? Ý nghĩ đó Cố Trí Viễn dằn vặt, đau đớn vì nhận chính sự dung túng của gián tiếp gây vết thương lòng cho con.

"Chuyện , hối hận là điều vô dụng nhất. Giờ bác sĩ hướng điều trị, việc cần là phối hợp với bác sĩ thôi." Quý Vi hiểu cảm giác hối hận của , giống như cô , nhưng hối hận thì giải quyết .

"Em đúng. Quý Vi, cảm ơn em. Nếu nhờ em phát hiện kịp thời sự bất thường của con, lẽ vấn đề tâm lý sẽ còn nghiêm trọng hơn nữa." Bác sĩ một tự vượt qua , nhưng đa sẽ ngày càng nặng thêm, hậu quả đó Cố Trí Viễn dám tưởng tượng.

" bảo , chúng một nhà, Thần An giờ cũng là con , đừng mấy lời khách sáo đó nữa." Quý Vi , chợt nhớ cảnh Thần An đẩy cô hôm nọ. Có lẽ lúc đó tâm lý thằng bé vẫn còn bất ? Thậm chí là nghiêm trọng hơn? Quý Vi dám nghĩ tiếp đến khả năng đó.

"Bố ơi, bố gì thế ạ, xe sắp chạy kìa." Cố Thần An xách hộp bánh kem phía giục giã.

"Đến ngay đây." Cố Trí Viễn sải bước dài về phía hai đứa nhỏ. Quý Vi thầm, đoán là tụi nhỏ đang thèm bánh kem lắm . Bánh kem bơ kiểu cũ thời màu sắc rực rỡ, dù để trong hộp vẫn ngửi thấy mùi sữa thơm phức, chính Quý Vi cũng thấy thèm.

Trên đường về, xe xóc nảy nên Cố Thần An cứ ôm khư khư hộp bánh trong lòng. Lộ Lộ thì ngược , lên xe cái là buồn ngủ, gục lòng Quý Vi ngủ một mạch đến lúc xuống xe. Quý Vi lay nhẹ: "Lộ Lộ ơi, về đến nhà con."

Lộ Lộ dụi đầu lòng , miệng ư ử, rõ là tỉnh ngủ. Quý Vi : "Thôi , thế con ngủ tiếp nhé, cả nhà ăn bánh kem đây."

Hai chữ "bánh kem" Lộ Lộ khựng một giây, lát dụi mắt Quý Vi: "Con cũng ăn."

"Không thiếu phần con . Đi thôi, đoạn con tự bộ về nhé." Từ bến xe về nhà xa lắm, bộ cho tỉnh .

Lộ Lộ bĩu môi nhưng vẫn ngoan ngoãn nắm tay bộ về. Dọc đường gặp nhiều quen, thấy Cố Thần An xách hộp bánh, ai cũng hỏi: "Hôm nay nhà sinh nhật ?"

Họ thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, chỉ gật đầu. Trấn Vũ An lớn lớn, nhỏ nhỏ. Quý Thông đang chơi ngoài đường tin liền chạy về nhà đòi bà Chu Tú Trân: "Bà nội, con ăn bánh kem!"

"Nhà ai sinh nhật mà ăn bánh?" Dù nhà chiều chuộng Quý Thông nhưng bánh kem thời vẫn là đồ xa xỉ, chỉ sinh nhật nó mới mua.

"Nhà cô Vi mua kìa, con ăn! Hồi sinh nhật Lộ Lộ, cô mua bánh cho con ăn hết mà?" Quý Thông dám xin trực tiếp Quý Vi nên về hành bà nội.

"Đấy là hồi , giờ đồ của cô con đừng hòng mà ăn ." Nhắc đến Quý Vi là bà Chu sa sầm mặt mày, ngờ con bé đó tuyệt tình đến thế.

"Con , con ăn bánh kem! Con ăn bánh kem! Tại con Lộ Lộ ăn mà con ăn?" Quý Thông lăn đất ăn vạ. Trước giờ Lộ Lộ ăn đồ thừa của nó, giờ ngược đời thế .

"Muốn ăn thì tìm mày mà đòi. Tại cái mồm bép xép của nó mà cô mày mới xa lánh cái nhà ." Trước bà Chu hào phóng vì tiêu tiền của Quý Vi, giờ tiêu tiền túi thì xót ruột.

"Thông, con cái trò gì đấy?" Nhìn con trai lăn lộn đất, Lý Thù Huệ hỏi con nhưng mắt bà Chu như đòi lời giải thích.

"Làm gì ? Đòi ăn bánh kem, mua cho thì lăn ăn vạ. Bé tí mà lắm tật , chị bảo nó dậy mau." Bà Chu gắt gỏng.

"Mẹ nhỉ, thằng Thông từ bé do trông, tật cũng do chiều mà chứ . Quý Thông, dậy ngay cho !" Lý Thù Huệ lên giọng, Quý Thông sợ , vội lồm cồm bò dậy. Hễ nó lớn tiếng là sắp trận đòn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-90-lam-me-ke/chuong-30-tiet-du-gio-1.html.]

"Sao chị hung dữ với con thế? Trẻ con thèm ăn là chuyện bình thường mà?" Bà Chu sang trách con dâu cháu bà sợ.

"Thế con mới lòng? Con dạy thì bảo con bỏ bê, con dạy thì bảo con hung dữ. Mẹ ơi, con chị cả bỏ bực , nhưng đừng giận cá c.h.é.m thớt lên đầu con con chứ?" Lý Thù Huệ dịu giọng với con: "Thông đây, đưa mua bánh."

"À hú, nhất, con chỉ thương con thôi." Nói xong thằng nhóc còn lè lưỡi với bà Chu: "Bà nội tính, bà nội là đồ xa."

"Mày..." Bà Chu tức nghẹn họng, đập bàn mắng: " là đồ vô ơn bạc nghĩa."

Quý Vi tất nhiên vụ lùm xùm bên nhà đẻ vì cái bánh kem của . Cả nhà đang chia bánh. Nhìn hộp bánh còn gần một nửa, cô bảo Cố Trí Viễn: "Lần mua cho mỗi đứa một cái bánh nhỏ là ." Loại hộp nhỏ xíu một hào một cái , ăn cho đỡ thèm thôi.

"Mẹ ơi, tụi con ăn hết mà!" Cố Thần An vội vàng thanh minh.

"Mẹ . Chỗ để dành lát nữa tập võ xong ăn tiếp." Quý Vi cắt một miếng nhỏ đưa cho Cố Trí Viễn, nhét luôn tay : "Bánh mua, phụ trách giải quyết nó."

Thật thế hệ họ ít ai ghét đồ ngọt, hồi bé đường còn hiếm, giờ chỉ là thói quen ăn thôi. Cố Trí Viễn miếng bánh nhét tay, nếm thử một miếng. Vị kem ngọt ngào tan trong miệng nhớ tuổi thơ nghèo khó từng tranh bát nước đường với em.

"Bố ơi, thế nào ạ, ngon bố?" Cố Thần An ghé sát hỏi.

"Ừ, ngon lắm." Cố Trí Viễn gật đầu.

"Con bảo mà, ai thích bánh kem ." Cố Thần An đắc ý nhếch mép.

"Được , ăn xong thì kiểm tra bài tập , tiện thể xem bài ngày mai luôn." Quý Vi lệnh.

"Vậy em Lộ Lộ học cùng con ?"

"Con tự hỏi em ." Quý Vi xua tay để hai đứa tự bàn bạc.

Đuổi khéo hai đứa nhỏ , Quý Vi kéo ghế cạnh Cố Trí Viễn, tiếp tục câu chuyện dang dở: "Thế bác sĩ dặn dò gì thêm ?"

"Bác sĩ bảo chú ý cảm xúc của con nhiều hơn, thường xuyên khen ngợi và công nhận con. Ông bảo Thần An tự ti, thằng bé khao khát xung quanh thừa nhận, nhất là chúng ." Cố Trí Viễn thuật lời bác sĩ.

"Được, hiểu . Với nếu chúng bất đồng gì thì tránh đừng thể hiện mặt con nhé." Kiếp khi Lộ Lộ vấn đề tâm lý, Quý Vi tìm hiểu kỹ những điều mạng.

"Quý Vi, bình thường ít ở nhà, mấy chuyện nhờ em cả." Cố Trí Viễn xong cũng thấy ngượng, rõ ràng là bố mà như ông chủ giao khoán, vứt hết trách nhiệm cho Quý Vi.

"Anh là bố của con, vai trò cha ai thế . Anh thời gian sáng tối bên con mà, hãy thử hỏi han chuyện trường lớp của con xem, em nghĩ thằng bé sẽ vui lòng chia sẻ với đấy." Quý Vi nhắc nhở , vai trò cha ai , dù chỉ là vài câu quan tâm mỗi ngày cũng quý giá hơn ngàn lời của khác.

"Anh hiểu ý em ." Cố Trí Viễn trầm ngâm gật đầu.

"Anh hiểu là . lên lầu xem giáo án đây." Tuần tiết dự giờ, Quý Vi hiếm hoi cảm thấy chút áp lực.

Quý Vi , sân nhà trở vẻ tĩnh lặng. Cố Trí Viễn đầu tiên cảm thấy vắng vẻ, mãi đến khi tiếng của Cố Thần An và Lộ Lộ vọng từ nhà trong, đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của mới giãn . Quý Vi đúng, Thần An vẫn còn may mắn, bệnh tình phát hiện kịp thời, chuyện sẽ thôi.

 

Loading...