Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 17: Coi như bạn cùng nhà (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-07 20:14:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Sáng hôm , Quý Vi Lộ Lộ quấy thức. Con bé cứ nghịch tóc , cọ cọ mặt cô nhột quá tỉnh giấc. Việc đầu tiên khi mở mắt là cô ngáp một cái rõ dài, nước mắt chảy cả . Cô giữ lấy bàn tay nghịch ngợm của con: "Không ngủ thêm tí nữa hả con?"

"Con xuống nhà chơi." Lộ Lộ lắc đầu.

"Thế đợi tí." Hôm qua dọn đồ mệt quá nên giờ cô vẫn thấy lờ đờ.

"Mẹ nhanh lên nhé." Lộ Lộ chun mũi giục.

"Rồi , con tự mặc quần áo , mặc xong là dậy." Quý Vi ngáp.

“Dạ.” Nhóc con gần ba tuổi tự mặc đồ dù chậm, nhưng hôm nay nhanh thoăn thoắt. Mặc xong cái áo sơ mi, bé chọc chọc : "Mẹ ơi, con xong nè."

"Được , dậy đây." Quý Vi thầm nghĩ lát ngủ trưa bù mới .

Lúc hai con xuống nhà thì gian im ắng lắm. Lộ Lộ ngó nghiêng: "Anh Thần An ?"

"Anh Thần An với ai?" Quý Vi hỏi trêu.

Lộ Lộ cúi xuống lí nhí: "Anh với bố."

Quý Vi mỉm dịu dàng, giọng nhẹ nhàng: "Con gọi thế nào cũng , tùy con thôi." Dù nhà họ Tạ hai năm qua ngó lơ con bé, nhưng Tạ Phi là một cha , cô sẽ vì ghét nhà nội mà Tạ Phi mặt con.

Xuống tầng một thì tiếng động trong bếp. Lộ Lộ dắt tay chạy , thấy hai bố con đang lúi húi trong đó. Vừa thấy Cố Thần An, con bé liền buông tay , chạy tót phía trai: "Anh ơi!"

Cố Thần An đang đ.á.n.h trứng vội : "Mẹ, Lộ Lộ dậy ạ?"

"Ừ, con đang nấu cơm đấy ?" Quý Vi ngạc nhiên, vài món đơn giản nhưng đây là đầu cô thấy nhóc bếp. Cô sang đàn ông bên cạnh, đang múc cháo bát.

"Con đang chiên trứng. Lộ Lộ ơi, em ăn trứng hấp trứng chiên?" Cố Thần An hỏi.

"Ăn!" Cứ đến trứng là Lộ Lộ gật đầu ngay.

Cố Trí Viễn bưng bát cơm , giải thích với Quý Vi: "Hôm nọ dắt Thần An khám, bác sĩ bảo nó suy dinh dưỡng, cần bồi bổ, nhất là ngày nào cũng ăn một quả trứng. Nó ăn trứng luộc chán nên giờ thích ăn trứng chiên. Anh hấp cả trứng cho Lộ Lộ nữa, xem con bé thích loại nào."

"Thế hôm nay ăn trứng hấp ." Quý Vi gần, bát trứng hấp vàng ươm lò, bên lấp lánh màng mỡ lợn với tí nước tương và giấm, trông ngon mắt cực kỳ. Lộ Lộ nãy giờ đang bám Thần An cũng kéo áo : "Mẹ ơi, con đói."

"Đi rửa mặt nào." Quý Vi nhắc, hai con còn vệ sinh cá nhân nữa.

Lúc xong xuôi , hai bố con chờ sẵn. Lộ Lộ chạy lạch bạch phía bát trứng hấp, Cố Thần An nhanh tay gắp miếng trứng chiên đút cho em: "Lộ Lộ nếm thử cái xem."

Miếng trứng vàng ruộm thơm phức, Lộ Lộ ngoạm một cái rõ to, nhai nhóp nhép gật đầu lia lịa: "Ngon lắm ạ!"

"Thấy , bảo trứng chiên ăn với cháo là nhất mà." Cố Thần An đắc ý.

Dứt lời, Lộ Lộ tự cầm thìa xúc một miếng trứng hấp thật to. Khói bốc nghi ngút, con bé phù phù thổi mãi mới dám cho miệng.

"Ăn từ từ thôi con, nóng đấy." Quý Vi dặn, vì đáy trứng hấp nóng.

Bây giờ cô mới thấy cạnh bát một quả trứng luộc. Thú thật cô ghét nhất là trứng luộc, nên cô đưa ngay cho Cố Trí Viễn. Thấy thắc mắc, cô bảo: " ăn trứng luộc."

"Thế mai chiên cho em." Anh ngẩn một lát mới nhận quả trứng.

"Không cần ." Quý Vi lắc đầu, cô cũng chẳng ham hố trứng lắm.

"Được ." Anh nhiều, gõ quả trứng xuống bàn lột vỏ. Cố Thần An bên cạnh vội tiếp lời: "Mẹ ăn chứ, cô bác sĩ bảo ăn trứng mỗi ngày mới khỏe ."

Thằng bé nghiêm túc quá Quý Vi nỡ từ chối, đành gật đầu: "Được , lời Thần An ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-90-lam-me-ke/chuong-17-coi-nhu-ban-cung-nha-2.html.]

Đây là câu thiết nhất mà Cố Thần An từ hôm qua tới giờ. Tai nhóc đỏ ửng lên, ngượng nghịu cúi mặt húp cháo.

Quý Vi thấy liền đổi chủ đề: "Nghỉ lễ mà hai bố con dậy sớm thế?" Quý Vi hỏi một cách bâng quơ.

"Dạ ơi, con với bố dậy từ sáu giờ, chạy bộ xong mới về nấu cơm đấy ạ." Cố Thần An hết ngại, bắt đầu khoe công lao để khen.

"Ồ, giỏi thế cơ ?" Quý Vi khen theo, nhưng trong đầu hiện lên cảnh cởi trần hôm nọ. Hóa là tập tành mỗi ngày, hèn gì vóc dáng chuẩn thế.

"Cũng thường thôi ạ." Cố Thần An chột vì hôm nay cũng là buổi đầu dậy sớm thế .

"Dậy sớm là giỏi lắm ." Quý Vi tiếp tục khen.

"Lần với em Lộ Lộ cùng ạ?" Cố Thần An nhớ lúc nãy chạy theo bố, khen hai bố con oai lắm, nếu cả bốn chắc họ sẽ khen cả nhà hạnh phúc cho xem.

"Cái thì khó với đấy. Còn Lộ Lộ thì con cứ dắt em thử xem." Một tuần dậy sớm sáu ngày , ngày nghỉ cô chỉ ngủ nướng thôi.

"Lộ Lộ ơi, chạy bộ với và bố nhé?" Cố Thần An sang rủ em.

Với con bé đầy ba tuổi, "chạy bộ" nghĩa là chơi, nên nó gật đầu cái rụp.

Quan sát cuộc trò chuyện của hai em, Quý Vi bật : "Thôi ăn nhanh ." Thấy bát cháo của Lộ Lộ sắp hết, cô hỏi: "Con ăn thêm tí cháo nữa ?"

"Có ạ." Lộ Lộ gật đầu. Khác với Quý Thông vòi vĩnh, Lộ Lộ cực kỳ dễ nuôi, lớn cho gì ăn nấy. Quý Vi mừng thấy xót con.

Ăn xong, Cố Trí Viễn vẫn đảm nhiệm việc dọn dẹp, Quý Vi dặn Cố Thần An bài tập xong mới dắt hai em chơi.

"Chúng chơi ?" Cố Thần An tò mò, giờ nghỉ lủi thủi chơi một .

Quý Vi suy nghĩ một lát hỏi nhóc: "Con thích ?"

"Con công viên cho bồ câu ăn, ?" Cố Thần An suy nghĩ một lát hỏi. Cậu nhớ bạn cùng bàn khoe chuyện nên thèm lắm.

"Cho bồ câu ăn thì lên công viên thành phố cơ, mà nay thì vội. Thế nhé, cuối tuần con bài tập sớm từ thứ bảy, sáng chủ nhật cả nhà thành phố một chuyến." Quý Vi quyết định luôn.

"Tuyệt! Mẹ là nhất!" Cố Thần An sướng quá nhảy cẫng lên.

"Đi bài . Lộ Lộ, phiền , phụ giặt đồ nào." Quý Vi kéo tay nhóc con đang định chạy theo .

"Không , Lộ Lộ ngoan lắm, phiền con ." Cố Thần An dắt tay em, bảo cứ cho bé tờ giấy với cái b.út là bé im re cho học ngay.

"Mẹ ơi, con sẽ ngoan mà." Lộ Lộ xin xỏ.

"Thôi ." Cứ thấy đôi mắt ươn ướt của con là cô đầu hàng.

"Dạ !" Lộ Lộ chạy ngay theo .

Đợi tụi nhỏ định, Quý Vi phòng dọn đống quần áo lúc sáng. Lúc xách chậu đồ giếng thì thấy Cố Trí Viễn đang lúi húi giặt ở đó . Cô ngập ngừng: "Hay để giặt cho?"

"Không cần, em cứ để đấy giặt luôn cho." Anh cái chậu đồ của cô.

"Thôi, cứ giặt xong đến lượt ." Nghĩ đến trong chậu cả đồ lót, Quý Vi lắc đầu nguầy nguậy. Bấy giờ cô mới sực nhận , dù coi đây là "hợp tác" nữa thì hai lớn sống chung một nhà tránh khỏi những lúc ngượng ngùng thế . Tí nữa cô còn phơi mấy thứ đó sân nữa chứ.

Cố Trí Viễn cũng nhận lỡ lời. Hai mới chỉ hơn lạ một chút, mở miệng đòi giặt đồ hộ nhỡ coi là biến thái thì ch.ết. Thấy cô chờ, vội vàng vò nhanh tay cho xong.

Lúc phơi đồ, gọi vọng nhà: "Quý Vi, xong , em giặt ."

Đây là đầu tiên gọi thẳng tên cô. Cả hai đều sững một giây. Quý Vi vội đáp: " ngay đây."

Lúc cô bê chậu đồ , Cố Trí Viễn nhà xem Cố Thần An học bài. Quý Vi bơm nước từ giếng, ngâm xà phòng, ngẩng lên thấy quần áo dây phơi. Ngoài quần áo của Cố Thần An, còn đồ của Cố Trí Viễn: từ áo may ô đến cả quần lót... Cô vội vàng cụp mắt xuống, mặt nóng bừng bừng. Cô lúi húi vò đồ trong chậu, tự nhủ: Không , sống chung một mái nhà thì chuyện là bình thường thôi, cứ coi như bạn cùng nhà là . Sau một hồi tự an ủi, cô mới lấy bình tĩnh.

 

Loading...