“Nhìn xem, thằng ranh còn mẩy với , ăn cơm. Thế càng , tiết kiệm , ăn thì cả ngày nay cũng khỏi ăn.” Hà Hoa Lan một ngày cho bọn họ ăn là thật sự một ngày cho ăn, dù Diệp Ái Quốc về, bà thích gì thì . Chờ về, đem chuyện , kiếm công điểm lấy tiền.
Diệp Liên Nguyệt ở trong phòng , Diệp Quốc Sinh ở bên cạnh : “Mày cái gì mà , đúng là đều tại mày, mày xin kế , đó cô sẽ cho chúng đồ ăn ngon, chừng còn thể về.”
“Thật sự sẽ về ?”
“Trước cô chẳng thích chúng gọi nhất , chỉ cần chúng gọi , cô nhất định sẽ về.” Diệp Quốc Sinh gọi vô dụng, nghĩ chừng để em gái gọi thì cô sẽ thật sự về kế của .
Diệp Liên Nguyệt suy nghĩ một chút, đó : “Không , em cô kế của chúng .”
“Vậy mày ai , tao bà nội tìm Hắc Cô kế chúng đấy.” Diệp Quốc Sinh nhỏ.
“Thế càng , bà hung dữ lắm.”
“Nhận kế mày liền đồ ăn ngon, còn tắm rửa thơm tho.”
“Vậy .”
Diệp Liên Nguyệt suy nghĩ một chút liền chải đầu tóc ngoài, chờ tới chỗ Triệu Vi Lan còn vẻ lễ phép nhẹ nhàng đẩy cửa hỏi một tiếng: “Có ai ở nhà ạ?”
Kết quả, thấy chính là ông chú của . Anh đang lườm cô bé, dường như thể thấu hết thảy động tác nhỏ của cô bé .
Diệp Liên Nguyệt chút căng thẳng, nhà chẳng ai là sợ Diệp Minh Kiệt.
“Cháu tìm, cháu tìm cô .” Nhìn thấy Triệu Vi Lan gội đầu xong đang trong phòng bôi sáp nẻ, đầu tiên cô bé cảm thấy phụ nữ thể bảo vệ . Cô bé chạy trong phòng, đó ngửi thấy từng đợt mùi thơm.
Trước khi cô ở đây, trong phòng của cô bé cũng thơm như .
Cô kế của cô bé, về trong phòng cô bé vẫn sẽ thơm như .
“Cháu sai , cháu sai. Không nên đẩy cô, nên cho cô kế của cháu. Cháu gọi cô là , cô thể cùng cháu về nhà ?”
Diệp Liên Nguyệt cẩn thận hỏi, cô bé tuy nhỏ, nhưng vẫn tính toán mất, thể gọi thì tiên gọi.
“Cùng cháu về cái gì? Nấu đồ ăn ngon cho cháu, giặt quần áo cho cháu, tiếp tục để cháu coi như nô tài, như bà già giúp việc mà sai bảo ? Diệp Liên Nguyệt, lẽ bây giờ cháu còn nhỏ, nhưng cháu hiểu đời thứ đều xoay quanh cháu. Từ ngày cháu đẩy , sẽ bao giờ khả năng lấy bố cháu nữa. Ta kết hôn, gả chính là ông chú của cháu, cho nên khả năng trở thành kế của cháu. Hiện tại cút , về đừng đến nhà phiền nữa.”
Muốn Triệu Vi Lan còn giống như kiếp dỗ dành bọn họ là thể nào, trực tiếp đá ngoài đó là giới hạn lớn nhất của cô .
Diệp Liên Nguyệt ngờ gọi cũng tác dụng, cô bé chút thể tin : “Cô lấy bố cháu nhất , cháu đều nhường bố cháu cho cô , cô thế mà còn cùng cháu về.”
“Cút .” Cái gì gọi là nhường bố cho cô, đứa nhỏ đầu óc vấn đề ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-80-cung-chong-thuong-binh-tan-tat-xay-dung-cuoc-song-kha-gia/chuong-90-tim-dap-gia-toc.html.]
Diệp Liên Nguyệt lớn tiếng : “Cháu đều gọi cô là , về cùng cháu mà.”
“Đi ngoài, về đừng đây.” Diệp Minh Kiệt xách đứa nhỏ ném ngoài, đó đóng cửa .
Anh nhíu c.h.ặ.t mày, Triệu Vi Lan đang cúi đầu suy tư trong phòng, đột nhiên chút lo lắng, nhỡ cô về cho nó thì ? Trước , cô thích hai đứa nhỏ .
Đột nhiên nghĩ tới lời một bà thím ngang qua với , phụ nữ con thì mới an tâm sinh hoạt.
Diệp Minh Kiệt còn cảm thấy lời đúng, bởi vì Triệu Phi Phi cho dù hai đứa con cũng bỏ chạy.
hiện tại chút do dự, cũng gì thêm, chờ đến khi Triệu Vi Lan châm cứu chân cho xong, khí hổ giữa hai cũng kết thúc, đột nhiên mặc quần áo : “Chúng , sinh một đứa con .”
Triệu Vi Lan đang định đổ nước tắm, cái chậu gỗ kinh ngạc rơi xuống đất, đầu đại lão : “Anh gì cơ?”
“Muốn con, em, với, .”
“Thì... thì đương nhiên . Chúng là vợ chồng mà, nhưng, vết thương của còn khỏi.”
“Sẽ khỏi.”
“Vâng , sẽ khỏi.”
Triệu Vi Lan nhặt chậu rửa mặt, đó dùng nó che giấu sự hổ của gian ngoài.
Tiếp theo, cô cụng đầu tường.
Diệp Minh Kiệt thế mà con, bởi vì thấy Diệp Liên Nguyệt đáng yêu, là sợ hai đứa nhỏ cướp ? Nghĩ sâu xa hơn chút, đó là đang ghen, sợ cô chạy mất?
Ôi chao, ngờ đường đường là Diệp đại lão, xưng là mãnh hổ thương trường Diệp Minh Kiệt nguyên lai còn ngây thơ đáng yêu như .
Thực thì, vết thương của đỡ nhiều , nếu bồi bổ thêm chút dinh dưỡng ngâm t.h.u.ố.c tắm nhiều hơn, chừng qua một thời gian nữa là khỏi hẳn. Chỉ cần eo vấn đề, thì chắc là nhỉ?
Ở bên ngoài suy nghĩ một chút, cô ngượng ngùng phòng, một tay nắm lấy khung cửa, đó : “Em, em bắt mạch cho mới quyết định.”
“Ừ.” Diệp Minh Kiệt nhanh ch.óng đưa tay .
Triệu Vi Lan chút ngại ngùng, đưa tay sờ lên, đó... Sau đó, cô cảm thấy tim đại lão đập chút nhanh. Chẳng chỉ là sờ cổ tay thôi ? Thế cũng thể tim đập gia tốc ?
Vì mà tim đập nhanh, vì nghĩ đến đây cô đều cảm thấy thật kích thích. ngoài mặt, cô cái gì cũng để lộ .