Diệp Tiểu Cúc là kẻ nhát gan, sợ tới mức ôm đầu bỏ chạy. Nó ám ảnh tâm lý, còn nhớ rõ khi còn nhỏ thấy chú út đ.á.n.h , một quyền đ.ấ.m khác m.á.u mũi tuôn trào.
Từ đó về liền ít khi dám trêu chọc .
Một bên Diệp Liên Nguyệt đều ngây , thấy cô út chạy thoát, nó ôm quần áo vẫn cứ Triệu Vi Lan. Trước , khi nó cô như , phụ nữ những giặt quần áo cho nó, còn khen đáng yêu, cho nó tất cả thứ. Chỉ cầu nó ôm một cái, hôn một cái, nhưng hiện tại phụ nữ ngay cả cũng thèm nó, nhặt cái chậu lên liền trực tiếp nhà.
Trong miệng còn lẩm bẩm một câu: “Thật hổ.”
Lời là cho nó ? Diệp Liên Nguyệt lớn tiếng : “Trước dì vẫn luôn thương yêu chúng cháu , cũng sẽ vứt bỏ chúng cháu.”
Triệu Vi Lan rốt cuộc cũng đầu .
Diệp Liên Nguyệt trong lòng vui vẻ, quần áo trong tay cũng giơ lên.
Thế nhưng đối phương lạnh mặt chỉ cái trán của chính : “Kẻ g.i.ế.c xứng nhận sự chăm sóc cả đời của , bao xa thì cút xa bấy nhiêu.”
Kẻ g.i.ế.c ?
Bốn chữ dùng chút tàn nhẫn, nhưng lời của cô chỉ về vết thương trán, mà còn là vết thương của kiếp . Cô xe tông liệt nửa nhiều năm, nguyên nhân chính là vì cô bé mắt , trở thành thiếu nữ kiêu ngạo.
Lúc cô vì cứu cái đồ vô ơn mà đẩy nó khỏi bánh xe, nhưng nó bởi vì cô liệt giường quanh năm chút mùi hôi liền bao giờ tới phòng cô nữa. Đây là mà cô dùng mạng đổi về a, khi đó tim cô như đ.â.m một nhát d.a.o, mãi vẫn thể khôi phục .
G.i.ế.c tru tâm, những chuyện bọn họ khiến cô mất tất cả cảm giác đối với thế giới , thậm chí c.h.ế.t cho xong chuyện.
Kiếp ngu ngốc, vĩnh viễn thấu cái gọi là con cái kỳ thật chính là hai con sói mắt trắng ăn thịt uống m.á.u cô, tiếp cận bọn nó thì đúng là đầu óc cô cửa kẹp.
“Rầm” một tiếng đóng cửa , cô đột nhiên nhớ tới thiết lập nhân vật của . Một thiếu nữ thương, một cô gái hồn nhiên mang theo chút vị " xanh". Nếu quá m.á.u lạnh vô tình, đại lão khả năng sẽ nghi ngờ.
Rốt cuộc đổi quá lợi hại, Diệp Minh Kiệt cũng là dễ lừa gạt.
Ngón tay cứng đờ, cô ở nơi đó tròng mắt chuyển động, đó đột nhiên xổm xuống nhỏ giọng : “Em ... quá đáng ?” Lời dường như là đối chính , dường như là cho đại lão .
Diệp Minh Kiệt ngón tay khẽ động, cái bóng dáng đơn bạc khỏi thở dài. Xem vẫn là hạ quyết tâm để ý đến bọn họ, nhưng đau lòng. Về , con của chính nhất định sẽ là một .
Không thể để cô tiếp tục đắm chìm trong sự áy náy với đứa trẻ , cô sai.
Anh suy xét một chút ho nhẹ một tiếng, kéo ánh mắt của thiếu nữ trở về, đó chỉ chỉ phòng bếp.
“A đúng , em còn sắc t.h.u.ố.c cho .” Triệu Vi Lan tựa hồ mới nhớ tới, vội sắc t.h.u.ố.c.
Diệp Minh Kiệt nhẹ nhàng thở , chỉ cần nghĩ đến những chuyện đó là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-80-cung-chong-thuong-binh-tan-tat-xay-dung-cuoc-song-kha-gia/chuong-48-khong-dam-treu-choc.html.]
Từ từ, sẽ cô quên những ở nhà chính .
Bất quá nếu quên, nhất là rời , nhưng hiện tại……
Nhìn thoáng qua thể của , Diệp Minh Kiệt điểm sốt ruột.
, khỏi hẳn vẫn là từ từ, thể gấp.
Thương tích đầy thế , bình phục đều là một kỳ tích.
Hôm nay uống t.h.u.ố.c xong, cơm chiều ăn trứng gà. Một ngày một quả trứng gà, cảm giác mặt già của đều đỏ bừng lên. Cô nhóc gầy giống như một trận gió là thể thổi bay, còn đem đồ bổ dưỡng nhất trong nhà cho ăn, trong thiên hạ đơn thuần đáng yêu như cô chứ?
Bất quá, như lắm.
Dễ dàng bắt nạt.
Tuy rằng học cái là , nhưng chính cũng dạy một chút, cô đối phó với những nhà chính thể nương tay.
Đang nghĩ ngợi, liền chị dâu cả của ngoài c.h.ử.i đổng các loại. Cái gì mà ch.ó cậy gần nhà, cái gì mà lười biếng việc gì cũng ...
Tóm chính là cho Triệu Vi Lan , Diệp Minh Kiệt nhíu mày, xách nạng ngoài, đối mặt với bà chị dâu đang c.h.ử.i đổng, thoáng trừng mắt bà một cái.
Hà Hoa Lan thấy liền hừ một tiếng, đó nhà, cái chú em bà cũng dám chọc.
vẫn cứ tức giận, con gái chú út đ.á.n.h nó, thế .
Hơn nữa, lộng một đống lớn quần áo bắt bà giặt, thể vui vẻ mới là lạ.
Giặt xong bà liền đổ nước, thấy Diệp Minh Kiệt vẫn ở đó liền : “Cả ngày kéo cái mặt dài như ai thiếu chú tám trăm vạn , cưới vợ về còn dùng tới liền thế nào, cái làng đều sắp chứa nổi , gấp gáp mấy trăm năm thấy đàn bà .”
Tóm khó , còn chỉ mặt gọi tên.
Lúc Triệu Vi Lan ngoài đổ rác, cô Hà Hoa Lan đang mắng Diệp đại lão, cô định phát tác, nhưng nghĩ tới Diệp Minh Kiệt vẫy tay gọi cô.
Triệu Vi Lan kỳ quái tới duỗi tay : “Có vững , em đỡ , chúng nhà đừng để trong lòng cho khó chịu.” Chó sủa thì cũng thể bịt miệng ch.ó a.
Nào Diệp Minh Kiệt chỉ chỉ cái hàng rào tre, đó một chữ: “Đá.”
“???” Triệu Vi Lan hiểu, đang yên đang lành bắt cô đá hàng rào gì.
xem bộ dáng Diệp Minh Kiệt thực đắn, trong ánh mắt tràn đầy kiên định, cô cũng chỉ thể đến mặt hàng rào, nhấc chân —— đá.