Trở Về Thập Niên 70 Sau Một Trận Tai Nạn - Chương 234

Cập nhật lúc: 2025-08-04 12:49:12
Lượt xem: 143

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đứa bé nhà , thật sự là kiểu gì cũng thuận mắt.

Nhìn dáng vẻ vẻ mặt phục xem, ông ít thấy biểu cảm như từ mặt cô gái thời nay.

mà nghĩ tới Tần Quỳnh Anh chạy đến nhà Mạnh Phất Yên mấy lời như , ông tức chết.

Người phụ nữ , đúng là để chút thể diện cuối cùng, xé rách da mặt.

Lục Tinh Dã cũng sợ ngây , những tâm tư đó của , nhưng mà nghĩ tới, động tác của nhanh như , mà chạy tới với Mạnh Phất Yên.

Trời ạ, rốt cuộc trong đầu nghĩ gì thế?

Tốt gì bọn họ cũng Yên Yên lớn lên, cha vì Mạnh lão bảo vệ cô như , còn tới mấy lời như thế, chẳng là xé chút thể diện cuối cùng ?

Chuyện ...

Lục Tinh Dã ở đó, mãi mà lời nào.

DTV

Lục Kiến Quân im lặng một lát, thở dài.

Ông còn kịp chuyện, Mạnh Phất Yên mở miệng , dường như sốt ruột:

"Cháu là tức giận quá mới như ! Mắng cháu thì thôi còn mắng cả cháu, gì bà cũng là của ba rai, cháu thể gì bà , nên... Nên... Nhặt quả hồng mềm bóp..."

"Dù cháu , chú Lục mắng thì mắng, cháu ."

Cô càng như , Lục Kiến Quân càng luyến tiếc mắng cô.

"Ai mắng cháu? Yên Yên, chuyện là chú Lục , quản chuyện trong nhà, hại cháu chịu ấm ức. Chuyện , nén giận nên là... Tác phong việc của Mạnh gia, chú Lục trách cháu, cháu về nhà , chuyện kế tiếp chú Lục sẽ xử lý."

Kết quả khác Mạnh Phất Yên đoán lắm.

"Thật... Thật sự trách cháu ạ? Vậy... Vậy cháu đây?"

Lục Kiến Quân khẽ, vẫy tay với cô: "Đi !"

Đôi mắt của Mạnh Phất Yên sáng lên, lập tức tươi như đứa bé đánh thắng:

"Cháu cảm ơn chú Lục, chú quả thực quá , đối xử với cháu y như con gái ruột, tương lai cháu chắc chắn sẽ hiếu thuận chú như hiếu thuận cha ruột ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-234.html.]

Sau khi xong, Mạnh Phất Yên vui sướng chạy , bóng dáng chạy đều thể cô vui vẻ cỡ nào!

Những lời cuối cùng , thật sự đến tận tim Lục Kiến Quân.

Con gái ruột ư?

Thực khác gì con gái ruột lắm!

Nhìn vẻ mặt vui mừng của cha già , Lục Tinh Dã cảm thấy mê mang, cha như , những lời Yên Yên , nhớ tới ngũ quan mấy phần tương tự, chẳng trách hoài nghi.

Nếu lão nhị phúc hắc nhà rõ Yên Yên khả năng là con riêng của cha, lúc nên tin ai.

"Cha , biểu cảm đó của cha, Yên Yên thật sự con gái của cha ?"

Lục Kiến Quân trợn to mắt: "Tên nhóc thối, con sống nữa đúng ? Ông đây là hạng như ?"

Lục Tinh Dã thở dài: "Thôi, chuyện nữa ạ. Cha, lão nhị bảo con mấy câu với cha..."

Lục Tinh Dã những lời lão nhị , Lục Kiến Quân im lặng một lát, mới :

"Lão nhị sai, cứ tiếp tục như Tần gia sẽ thật sự gây chuyện, đến lúc đó chỉ là cha, ngay cả mấy con đều chịu ảnh hưởng."

"Thời buổi chặt, đều cẩn thận mà sống, lăn lộn như thế sớm muộn gì cũng sẽ xảy chuyện."

"Con điều tra việc lớn nhỏ gần đây của Tần gia, chuyện cha và con cùng , ở trong mấy ngày giải quyết cho xong, con cũng yên tâm trở về việc."

Lục Tinh Dã gật đầu: "Vậy con đây ạ."

Mạnh Phất Yên rời khỏi xưởng máy móc, dọc đường gặp ít quen, cô đều chào hỏi .

Từ nhỏ cô theo buôn bán, trường hợp lớn nào cô chẳng gặp qua, sớm học xử lý quan hệ thế nào, thu thập tin tức .

Dọc đường mấy câu với , gặp tương đối quen thuộc còn dừng mấy câu, lấy kẹo, hạt dưa trong túi chia, chuyện một lát lúc mới về nhà.

Lục Kiến Quân bảo vệ cô, thậm chí thiên vị cô, cô càng biểu hiện giống như đứa bé, Lục Kiến Quân sẽ càng bảo vệ, cô sai đều quan trọng, quan trọng là coi ông thành trưởng bối nhà .

Cho dù cô sai chuyện cũng , cho dù Lục Kiến Quân quở trách cô cũng , quan trọng nhất là khiến Lục Kiến Quân khi đánh cô sẽ loại cảm giác như đánh con .

Làm cha đánh con sẽ thế nào?

Đánh xong tiếp tục thương!

Loading...