Lục Kiến Quân Mạnh Phất Yên, lời nào.
Mạnh Phất Yên trợn trắng mắt, đầu, vẻ mặt quật cường: "Em !"
Ách...
DTV
Lục Tinh Dã sợ ngây : "Em gì cơ?"
"Em út nhốt , là em . Em tìm Lý Hồng Quân, bảo ông nghĩ cách bắt ."
Lực chú ý của Lục Tinh Dã lập tức kéo chệch :
"Cái gì? Em... Em kiểu gì thế? Lý Hồng Quân đấy! Sao ông thể lời em ? Cha cũng thông báo trực tiếp bắt ?"
Lục Kiến Quân liếc mắt con trai cả nhà một cái, chút kinh ngạc với phản ứng của .
Xem quan hệ giữa với , vẫn nên dựa ở chung, nhiều năm như Tần gia vẫn ưa chuộng.
Trong lòng ông khỏi thở phào nhẹ nhõm, mà điểm chú ý của con trai cả là chuyện , lên ít nhất bên .
Cả đời ông chỉ một vợ ba con trai, hiện giờ vợ tỉnh táo, ầm ĩ thành như , nếu con trai ủng hộ bà , thì ông quá thất bại.
Mạnh Phất Yên mím môi, tức giận, giống y như đứa bé đang trong giai đoạn phản nghịch kiêu ngạo khó thuần, mâu thuẫn với phụ , kìm nén tức giận phản kích.
"Em cũng gì, chỉ đến chúc tết thôi."
Lục Tinh Dã trợn to mắt: "Sao chuyện đó ?"
Mạnh Phất Yên Lục Kiến Quân một cái, mím môi, im lặng một lúc lâu mới mặc kệ chuyện, thẳng:
"Em đúng là đến chúc tết, chẳng qua tặng nhiều đồ, xem như là lễ nặng. Sau đó em thẳng với chú Lý gần đây út Tần gia phạm ít chuyện, bảo ông nghĩ cách nhốt tù, suy nghĩ cho dân chúng xung quanh, tết nhất thể khiến mất vui."
"Ông thật sự hỏi chuyện là ý của chú Lục , em với ông chú Lục sớm chướng mắt cách của bọn họ, chẳng qua e ngại tình cảm trực tiếp tay mà thôi. Lần bọn họ đắc tội cháu, chú cứ trực tiếp nhốt , nếu chú Lục hỏi thì cứ thẳng là ý của cháu, cháu sẽ tự giải thích với chú Lục."
"Sau đó... Ông theo!"
Lục Tinh Dã: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-233.html.]
Lục Kiến Quân: "..."
Lục Tinh Dã chút dám tin: "Đơn giản như ? Không Lý Hồng Quân là cáo già ?"
Mạnh Phất Yên liếc mắt một cái, trả lời: "Bởi vì ông luôn mục đích khác."
"Cái gì?"
"Rất nhiều năm ông vẫn luôn em con dâu của ông , bao gồm bây giờ cũng , mà em vặn ."
Lục Tinh Dã: "..."
Anh cảm thấy lờ mờ, sợ hãi.
"Không chứ Yên Yên, em vì chuyện mà bán ?"
Khóe miệng Mạnh Phất Yên giật giật, trừng mắt với một cái:
"Sao chuyện đó , Lý Hồng Quân việc đúng mực, loại chuyện , khi nắm chắc ông thể linh tinh ngoài?"
Anh nghĩ giống như , đầu óc như !
Mạnh Phất Yên âm thầm thêm một câu trong lòng.
Lục Tinh Dã thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì ! Vậy thì !"
Lục Kiến Quân đột nhiên hỏi: "Yên Yên, xảy chuyện gì ? Vì cháu tìm Lý Hồng Quân nhốt út Tần gia?"
Mạnh Phất Yên dướn cổ, biến thành đứa bé phản nghịch kiêu ngạo khó thuần, tức giận :
"Cháu là cho bọn họ chút giáo huấn, đừng cho rằng trong nhà cháu còn ai thì thể bắt nạt cháu."
"Dì Tần chạy đến nhà cháu hạ thấp cháu một lát, cuối cùng cháu gả cho út Tần gia như bố thí. Lúc cháu đều ngây ngốc, út Tần gia cùng thế hệ với chú Lục, cháu là vãn bối, nếu gả cho như chẳng sẽ gọi chú Lục là rể ư? Anh cả sẽ biến thành cháu ngoại cháu, như sẽ lộn xộn ?"
"Hơn nữa út Tần gia việc đàng hoàng, chuyện là bí mật gì, nhiều cưới cháu, nào ưu tú hơn . Kết quả dì Tần đầy mặt là bố thí, chỉ cần cháu ngoan ngoãn ở nhà sinh con, Tần gia nguyện ý nuôi em trai kéo chân của cháu. Cháu chọc tức điên, cháu đồng ý, mà bà mắng cháu, cháu... Cháu lập tức báo thù."
"Đuổi bà khỏi nhà xong, cháu lập tức suy nghĩ biện pháp, xem bà thể gì cháu?"
Lục Kiến Quân thấy biểu cảm của Mạnh Phất Yên, thật, ông chút chọc .