Mạnh Vân Ký hiểu rõ, gật đầu: "Em ạ, em sẽ nhớ kỹ những lời ."
Thật ngoan!
Mạnh Phất Yên càng ngày càng thích đứa nhóc .
"Còn vì chị như , vẫn nên một câu với em . Tần Quỳnh Anh thích chúng , em đúng ?"
Mạnh Vân Ký cúi đầu, gật đầu : "Biết ạ."
Mạnh Phất Yên :
"Không gì khổ sở, thế giới nhiều thích chúng , thêm một bà cũng nhiều lắm, thiếu bà cũng ít bao nhiêu, gì khổ sở, chúng nên quý trọng những thích chúng là ."
"Tần Quỳnh Anh thích chúng , cãi với chú Lục , hại chị, còn mấy lời quá mức, chạm điểm mấu chốt của chị. Bà ngay cả đều mắng, đương nhiên là chị thể tha cho bà ."
" mà chúng quan hệ với chú Lục như ..."
"Chính vì chúng quan hệ với chú Lục, chị mới nhốt út Tần gia tù một thời gian cho Tần gia chút giáo huấn. Nếu là khác, chị dễ chuyện như , hại chị chị chỉ tay thì lợi. Đừng cảm thấy tổn thương tình cảm, dù khi bà tay với chúng , cũng giảng tình cảm."
Mạnh Vân Ký mím môi: " mà chúng còn nhỏ như , nếu chú Lục vì chuyện mà mặc kệ chúng thì bây giờ?"
"Bởi vì chị gái em còn biện pháp khác, thể nuôi sống em, cũng thể cuộc sống thật . Vân Ký, một việc là dựa bản lĩnh của . Nếu hôm nay chị chỉ là cô gái bình thường, tiền thế lực còn nuôi em, thì chị sẽ như thế, ôm lấy đùi chú Lục mới lợi nhất với chị, đợi chị trưởng thành tìm Tần Quỳnh Anh báo thù, thời khắc quan trọng nhẫn nhịn là ."
Nhìn gương mặt nhỏ lo lắng của bé, Mạnh Phất Yên , xoa đầu bé :
"Được , chị thể chăm sóc em, yên tâm , bên chú Lục em chị đều biện pháp. Tạm thời chú sẽ trở mặt với chúng , ... Có lẽ càng !"
Mạnh Vân Ký chớp mắt, cảm thấy chị gái thật lợi hại.
"Chị, chị gì? Có là chuyện lợi hại ?"
Mạnh Phất Yên nhướng mày:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-231.html.]
"Ừm... Chị đang đợi một tin tức, nếu thành công, thì lâu hai thể trọng chấn Mạnh gia huy hoàng năm đó."
Mạnh Vân Ký trợn to mắt: "Thật ạ?"
"Đương nhiên, chị từng lừa em khi nào?"
Tốc độ của Lý Hồng Quân nhanh, trưa hôm đó út Tần gia bắt tù, tội danh là thật.
Anh vốn ít chuyện , tìm bừa một lý do là thể nhốt mười ngày nửa tháng, chuyện áp lực nào.
mà Tần gia, ầm ĩ ngút trời.
Con trai út cưng chiều nhốt trong cục cảnh sát, bà cụ suýt nữa ngất xỉu.
Trực tiếp la đến Lục gia, tìm Tần Quỳnh Anh bảo bà nhanh thả em trai .
"Con mau cứu ! Đó là nhà tù mà, em trai con từng chịu khổ như ? Một đứa bé đang sống như thế, thằng bé còn lập gia đình , vết nhơ , tương lai cưới vợ kiểu gì?"
Tần Quỳnh Anh sợ ngây : "Mẹ, gì ạ? Em trai nhốt ư?"
Mẹ Tần liên tục gật đầu:
" ! Chiều nay mấy xông nhà chúng , trực tiếp mang em trai con , hàng xóm đều thấy ! Ai ôi ông trời ơi, như bảo sống kiểu gì? Mất hết thể diện, Kiến Quân ? Kiến Quân ?"
"Nó là xưởng trưởng của xưởng lớn như , ở thành phố Thường Ninh ai dám đắc tội nó? Mau bảo nó bảo thả em trai con ..."
Cha Tần ở bên cạnh bổ sung:
DTV
"Còn tố cáo thằng bé nữa, ai dám tố cáo con trai cha, tuyệt đối thể tha cho nó. Bảo Kiến Quân thu thập kẻ đó, đuổi việc hết cả nhà kẻ đó ."
Mẹ Tần phụ họa: " , đuổi việc hết bộ, cho cả nhà bọn họ uống gió Tây Bắc. Lá gan lớn thật, ngay cả Tần gia chúng cũng dám trêu ."
Xưởng trưởng của xưởng máy móc, Lục Kiến Quân ở thành phố Thường Ninh là tương đối quyền lực, cơ bản các nhà máy lớn sẽ đắc tội xưởng máy móc.
Cho nên cho dù đối phương ở xưởng máy móc, ở xưởng khác, cái của Tần gia, đuổi việc những đó cũng chỉ là một cuộc điện thoại của Lục Kiến Quân.