"Anh đừng quên, chuyện cô tìm giúp đỡ cũng chuyện khẩn cấp gì, em đoán... Là Tần Quỳnh Anh chọc cô vui, là nhóc Tần gia đắc tội cô , cô xả giận mà thôi."
"Chẳng qua vì xả giận mà tặng nhiều đồ như thế, chỉ thể lên mấy thứ tính là gì đối với cô !"
Lý Hồng Quân lập tức đỏ mắt:
"Nhiều đồ như còn tính là gì, như thế nào mới tính? Không , cô gái nhỏ bản lĩnh như , cần cưới về nhà, lão đại ..."
Lý Hồng Quân con trai cả nhà , đánh giá từ xuống , nhíu mày :
"Cha bảo con chuẩn thật , hôm nay con xuất hiện với đức hạnh ư? Nhìn tóc của con xem, chỉnh một chút ? Con trai để tóc dài như thế gì?"
Anh cả Lý gia Lý Hoằng Nghị bất đắc dĩ :
"Cha, sáng nay cha như mà! Tóc của con cũng dài, năm ngoái mới cắt xong ạ, buổi sáng cha còn con như trông thật trai mà!"
"Phụt..." Lão nhị to.
Lý Hồng Quân trừng mắt :
"Cười , cái gì mà ? Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của con kìa, lẽ cơ hội, cả con còn chút cơ hội, con thì đừng mơ. Nếu cô chị dâu cả của con, cô đồ ăn ngon, con thể dính chút hào quang."
Ách...
Lão nhị ngốc lập tức như mở đại lục mới, vỗ đùi: " ! Sao con nghĩ tới nhỉ, cả, nỗ lực đấy!"
Lý Hoằng Nghị: "..."
Người Lý gia bàn tán thế nào Mạnh Phất Yên quản, dẫn theo em trai dạo khắp nơi, đến cửa hàng bách hóa mua ít đồ, lúc chạng vạng mới về nhà nấu cơm.
Trong phòng bếp, Mạnh Phất Yên nấu cơm hỏi em trai trợ thủ: "Hôm nay chơi với bạn mới thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-230.html.]
Mạnh Vân Ký vui vẻ :
"Hoàn thành vấn đề ạ, đồ ăn vặt chị chuẩn cho em, bạn bè dạng gì đều thể thu phục, phần lớn đều ngây ngốc chỉ ăn."
Mạnh Phất Yên: "..."
Mạnh Vân Ký ngẩng đầu về phía chị gái , hôm nay chị gái gì, bé đều thấy , Tần gia !
"Chị, dì Tần mắng chị ? Chúng như , bên chú Lục vui ?"
Mạnh Phất Yên thở dài:
"Chị , chị đoán nếu chú nguyên nhân, hơn phân nửa sẽ về phía chị. dù cũng là nhà vợ chú , khả năng trong lòng sẽ khúc mắc, nhưng chị để bụng."
Cô em trai , vô cùng nghiêm túc với bé:
"Vân Ký, chú Lục là , đối với chúng cũng , nhưng em nhớ kỹ, đôi khi là thể giải quyết hết chuyện, đôi khi quá, trái là vấn đề, quá cũng mang đến tai nạn cho em."
"Tuy chuyện Tần gia gây sự là chú Lục bảo bọn họ , thậm chí ngay cả chú Lục đều phản đối. mà sự thật chính là Tần gia ỷ địa vị của Lục gia gây chuyện thị phi, nếu chú Lục bản lĩnh áp chế Tần gia, cứ mặc kệ bọn họ gây sự, tương lai chịu liên lụy là ông đáng đời."
Mạnh Vân Ký cau mày, chút nghĩ :
"Chú Lục lợi hại, giống bản lĩnh, Tần gia gia tộc lợi hại gì, mấy bản lĩnh mà?"
DTV
Mạnh Phất Yên :
" , em xem, ngay cả em đều Tần gia bản lĩnh lớn gì, chú Lục chắc chắn đối phó . Vậy nếu Tần gia gặp rắc rối, cuối cùng là trách ai?"
"Thực đôi khi chuyện trách ai quan trọng, ảnh hưởng đến ai mới là quan trọng nhất. Làm hiểu lẩn tránh nguy hiểm, quyền thế và tài phú đều mang tới phiền phức, chuyện chúng cần là cố gắng tránh những phiền phức ."
"Tương lai nếu em trưởng thành, em bản lĩnh, bên cạnh em ỷ quyền thế của em để gây chuyện thị phi, rõ ràng là em năng lực ngăn cản nhưng để ý tới đó, thì ngoài sẽ cảm thấy em dung túng cho đó ngầm đồng ý với đó. Vì đắc tội em, những đó sẽ ngầm để thích của em chuyện càng quá mức hơn, mãi đến khi gây chuyện lớn, em liên lụy, đó là đương nhiên."
"Không gì gọi là vô tội , hiện thực chính là như thế, cho nên em trưởng thành, hiểu ước thúc bên cạnh, nếu khác đối phó em, thì sẽ tay với bên cạnh em."