"Chuyện nếu chú Lục thật sự hỏi tới, chú thể với chú đây là ý của cháu, là cháu tới cầu xin chú giúp đỡ, chú là nể mặt ông ngoại cháu mới giúp một chút mà thôi. Nếu chú Lục hỏi tới, cháu sẽ rõ với chú ."
Lý Hồng Quân hiểu rõ, đắc tội Mạnh Phất Yên lẽ Lục Kiến Quân, mà là Tần Quỳnh Anh, là Tần gia.
Chuyện thì dễ !
Lý Hồng Quân lập tức đồng ý:
"Chuyện là chuyện nhỏ, chú sẽ bảo điều tra tình hình của út Tần gia, thật sự vấn đề chú tuyệt đối nhẹ tha. Suy nghĩ vì dân chúng, chú Lục sẽ chuyện ."
Có những lời của Lý Hồng Quân, Mạnh Phất Yên an tâm.
Kế tiếp cơm trưa, khách và chủ đều vui vẻ.
Nhìn Lý Hồng Quân vẻ mặt tươi ngừng giới thiệu hai con trai của cho cô, mặt Mạnh Phất Yên là tươi , nhưng nhịn khóe miệng giật giật.
Đều nhiều năm như thế, tâm tư của cáo già còn phai nhạt ?
Buổi chiều khi rời , Lý Hồng Quân bảo hai con trai tiễn Mạnh Phất Yên và Mạnh Vân Ký đến cửa sân.
Anh cả Lý gia rõ ý trong lòng cha già, Mạnh Phất Yên : "Bên ngoài quá lạnh, lái xe đưa em !"
Đó là xe bus, cô cần quá như , nếu đến lúc đó cả khu nhà đều cô đối nghịch với Tần Quỳnh Anh, đến lúc đó chú Lục sẽ mất mặt.
"Không cần, mấy ngày nay trong thành phố vẫn luôn náo nhiệt, em dẫn theo Vân Ký dạo, hôm nay cảm ơn Lý khoản đãi."
Anh cả Lý gia khanh khách, gương mặt năm phần tương tự Lý Hồng Quân, rộ lên đặc biệt giống hồ ly nhỏ, Mạnh Phất Yên cảm thấy thua kém gì hai Lục gia nho nhã của cô.
Khác biệt chính là hai Lục gia lạnh lùng xa cách, cả Lý gia là ấm áp khôn khéo.
Mạnh Phất Yên từ chối, cả Lý gia cưỡng cầu, đợi Mạnh Phất Yên dẫn Mạnh Vân Ký xa mới đóng cửa .
Lão nhị ở bên cạnh sờ đầu : "Anh cả, xem cha chúng thật sự thích cô gả cô nhà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-229.html.]
Anh cả Lý gia nhướng mày: "Sao thế? Em thích cô ?"
Lão nhị Lý gia nhíu mày:
"Cái gì là thích chứ? Phải chia tiền tiêu vặt cho cô ? Bạn em đối tượng đều sắp thành kẻ nghèo hèn, em ."
Anh cả Lý gia: "..."
Thôi, tên ngốc Mạnh Phất Yên chắc chắn chướng mắt.
Hai về đến nhà, phát hiện cha còn em trai em gái đều đang điên cuồng lật đồ Mạnh Phất Yên mang đến, quả thực là đôi mắt tỏa sáng.
Lão nhị Lý gia lập tức tiến lên: "Chừa cho con một ít, con khô bò!"
DTV
Anh cả Lý gia: "..."
Lý Hồng Quân ngửi lá , vẻ mặt say mê:
"Ôi má ơi, gia tộc nội tình đúng là khác biệt, lá thật thơm, cô nhóc đều nghèo túng thành như , còn thể lấy nhiều đồ tới tặng quà như thế."
Khi còn nhỏ trong nhà Lý Hồng Quân nghèo đến mức tiền học, khi cuộc sống hơn thích nhất là mấy chuyện văn hóa, nếu mấy năm nay chặt hơn, ông còn quá hơn.
Hiện giờ cảnh như , ông chỉ thể lén lút luyện chữ sách, nghĩ cách uống , còn thì gì.
Gia cảnh của Trần Tú Liên , từng thấy thứ , ngửi một lát gật đầu :
" là đồ , lá như , trong tay bình thường thật sự ."
"Cô gái nhỏ đơn giản! Trong nhà đều thành như thế, năm ngoái Ngô Quốc Trụ trong nhà trộm sạch ? Lấy lá ngon như ? Lục Kiến Quân cho cô ?"
Lý Hồng Quân nhún vai: "Ai ? Trong tay cô còn nắm tiền thuê nhà của mấy căn nhà Mạnh gia, chừng là mua ở chợ đen."
Trần Tú Liên hoài nghi :
"Không thể nào, mỗi năm lá ngon chỉ như , mới đoạt mất, cung ứng cũng cung ứng nổi đám đó, lấy tới chợ đen? Hơn nữa mấy thứ trong tay cô xem, thịt khô, gạo trắng, khô bò, mà còn trái cây như , mấy thứ là chúng từng thấy, nhưng mà cô là một cô gái nhỏ xuống nông thôn mấy tháng, trở về ăn tết còn thể lấy nhiều đồ tặng cho khác như , chuyện quá thần kỳ."