Đột nhiên tới chúc tết ư?
Trần Tú Liên từ chối, :
"Có nhà, chú Lý cháu quanh năm suốt tháng bận rộn thấy bóng dáng, cũng may mấy ngày nay ăn tết, cuối cùng cũng thời gian nhàn rỗi, ngày mai ông sẽ ở nhà nghỉ ngơi."
"Vậy ạ, ngày mai cháu sẽ đến chúc tết chú dì, vặn trò chuyện với chú dì ạ, tạm biệt dì."
"Tạm biệt!"
Cúp điện thoại Trần Tú Liên chuyện với Lý Hồng Quân, Lý Hồng Quân đang ở phòng việc luyện chữ.
Ông nhiều sách, chữ chẳng , ở bộ đội lăn lộn chút thành tựu, mấy năm nay vẫn luôn bù .
Hiện giờ chữ dáng hình, còn bố trí một phòng việc riêng.
Nghe Mạnh Phất Yên tới chúc tết, Lý Hồng Quân sửng sốt: "Ai cơ?"
"Mạnh Phất Yên, con gái cả của Mạnh gia!"
Lý Hồng Quân tò mò: "Cô nhóc tới chúc tết ? là kỳ lạ, con bé đột nhiên tới chỗ chúng ? Muốn đến cũng là đến Lục gia chứ!"
Trần Tú Liên trừng ông một cái: "Lúc đều ăn tết mấy ngày, lẽ sớm đến Lục gia."
Lý Hồng Quân thở dài, chút thở hổn hển chút cam lòng:
"Hừ, quan hệ như , trực tiếp đính hôn ? Lúc còn định cho Viên gia?"
Trần Tú Liên trợn mắt:
"Anh ghen tị đúng , thể khiến Mạnh Phất Yên con dâu , trong lòng cam lòng đúng ? Ồ đúng , lúc thể cưới , bây giờ còn cam lòng ?"
Lý Hồng Quân gương mặt chính phái, mặt chữ điền, mày kiếm nhập tấn, vô cùng cương trực công chính, nhưng trong mắt là tràn ngập khôn khéo.
Lúc ông vô cùng nhạy bén cảm nhận vợ vui, vì thế lập tức đổi gương mặt, lấy lòng:
"Đâu ? Đó là ý tưởng của ông cụ năm đó, gặp em thì hối hận. Cũng may Mạnh gia đính hôn với , nếu nhà bỏ lỡ em, cưới em cha vui vẻ đến mức nào mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-226.html.]
Trần Tú Liên càng xem thường hơn.
"Được , đừng ba hoa nữa, em là tới với một tiếng, cô nhóc ngày mai sẽ tới chúc tết."
DTV
Rõ ràng là Lý Hồng Quân cảm thấy hứng thú đối với chuyện , tràn ngập hứng thú thảo luận với vợ:
"Vợ , em xem cô nhóc tới tìm gì? Vứt bỏ chỗ dựa Lục gia, đến cậy nhờ Lý gia ?"
Trần Tú Liên cạn lời:
"Người là đến chúc tết, dễ dàng vứt bỏ Lục gia như ? Lục Kiến Quân là năm đó Mạnh lão một tay bồi dưỡng, đáng tin. Mấy năm nay Lục Kiến Quân đối với hai đứa nhỏ cũng hết chỗ chê, vứt bỏ Lục gia gì?"
Lý Hồng Quân : "Có lẽ là con bé gả Lục gia, nhưng mà Lục gia đồng ý thì ?"
Trần Tú Liên nhíu mày:
"Không thể nào, em thấy Lục Kiến Quân thích cô nhóc mà! Bảo vệ cũng y như con gái ruột, mấy con trai của Lục gia cũng đối xử với Mạnh Phất Yên, nếu mà kết hôn gả cho ai chẳng , đều thể càng thêm !"
Lý Hồng Quân lắc đầu:
"Anh giống, thật sự ý càng thêm , năm đó khi Mạnh Tô Cầm qua đời sẽ trực tiếp đính hôn với Lục gia, nhưng mà cô ."
"Hơn nữa Lục Kiến Quân thích Mạnh Phất Yên, vị trong nhà thích, chừng là cô nhóc thông minh, chồng đáng tin, trái dựa chồng như em chứ?"
Trần Tú Liên dáng vẻ đàng hoàng của chồng cho tức điên:
"Anh thể đắn một chút ? Cẩn thận đám cấp của thấy, lãnh đạo thường ngày bọn họ kính sợ trong lén lút dáng vẻ gì!"
Lý Hồng Quân càng thêm chân chó:
"Chuyện gì chứ? Ở mặt bọn họ là lãnh đạo, lãnh đạo thì dáng vẻ của lãnh đạo, nhưng mà ở nhà em là lãnh đạo của , đương nhiên là khác biệt!"
Trần Tú Liên tức giận trừng ông một cái, cái liếc mắt tình ý miên man.
Có chồng vẫn luôn thích thổi phồng khác, cuộc sống đúng là thoải mái!
"Em chuyện Tần Quỳnh Anh thích Mạnh Phất Yên, nọ quá lòng hẹp hòi, thấy rõ thế cục của thành phố Thường Ninh chút nào. Hoặc là cảm thấy Mạnh gia đổ Mạnh Phất Yên xứng với con trai nhà bọn họ, là cảm thấy Lục Kiến Quân đối xử quá với Mạnh Phất Yên nên ghen tị, tóm là đầu óc, tâm nhãn nhỏ, hiểu bố cục."