Vóc dáng của Mạnh Phất Yên cao, chiều cao giống cô gái phương bắc, nhưng mà Tần Quỳnh Anh thấp hơn cô nửa cái đầu, khí thế cũng cách xa cả mảng lớn.
Mạnh Phất Yên tay bóp cổ bà , lưng đè lên tường, hai chân bà sắp bay chỉ thể liều mạng kiễng chân, mới thể với tới đất.
Nhìn dáng vẻ chật vật của bà , Mạnh Phất Yên khinh thường:
"Hôm nay bà chạy tới nhà chuyện , còn tư thế cao cao tại thượng như , là vì chiếm ưu đãi gì từ chỗ chú Lục đúng ? Cho nên bà tức giận bất bình, gấp đợi nổi chạy tới chỗ tìm cảm giác tồn tại. Mấy năm nay nể mặt Lục gia cho nên khách sáo với bà một chút, khiến bà quên là ai ư? Những chạy tới bắt nạt , nào thu thập?"
Tần Quỳnh Anh thật sự mơ cũng nghĩ tới, hôm nay chuyện sẽ biến thành như , bà cho rằng cho dù Mạnh Phất Yên đồng ý, cô nhiều nhất chỉ tức giận.
Cô sẽ ấm ức, sẽ khổ sở, thậm chí sẽ tức giận, sẽ , sẽ ầm ĩ, nhưng mà nghĩ tới cô sẽ tàn nhẫn như , tình cảm như .
"Cô... Cô điên , là vợ của Lục Kiến Quân, xưởng trưởng phu nhân của xưởng máy móc, bảo cô gả cho em trai , là nể mặt cô... Ừm..."
Tay của Mạnh Phất Yên dùng lực, khiến mặt Tần Quỳnh Anh lập tức nghẹn đến đỏ bừng.
"Bà tới đây là vì cho dù bà bắt nạt, chịu ấm ức cũng chỉ thể một , dám phản kháng đúng ? Ha ha! Bà thật sự coi trọng quá, hiện giờ chỉ tát bà, còn nhục mạ bà, bà thể gì ? Có giúp bà ngoài gọi tuyên dương ? Bà dám để chú Lục ? Nếu chú , chừng sẽ ly hôn với bà."
"Bà dám để con trai bà ? Cảm thấy bọn họ sẽ về phía bà ư? Quả thực là ngu ngốc buồn , là cháu gái của xưởng trưởng Mạnh, bà dám coi là , ép buộc gả cho em trai phế vật của bà, bà tin vị trí của chú Lục sẽ lập tức vững ? Nếu chú Lục còn xưởng trưởng, càng nghiêm trọng hơn chút bên đối địch lôi chuyện xảy chuyện, ba con trai của bà mất cha quyền thế như thế, hại tiền đồ của bọn họ hao tổn, bà cho rằng bọn họ còn nhận như bà ?"
Tần Quỳnh Anh tức đến mức đỏ mắt, bà chán ghét nhất chính là dáng vẻ cao cao tại thượng của Mạnh Phất Yên, dựa cái gì chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-223.html.]
Chỉ là một bé gái mồ côi ai quản, dựa cái gì dẫm lên đầu bà ?
"Mạnh Phất Yên, cô kiêu ngạo cái gì? Mạnh gia cô c.h.ế.t sạch, ai còn quản một đứa bé ai cần như cô? Lục gia là gia đình gì, đều dựa Mạnh gia cô ? Lục Kiến Quân còn một cả đấy, cả Lục Quốc Trung ở đây, Lục gia sẽ xảy chuyện gì."
Mạnh Phất Yên nhếch miệng , tươi vô cùng xán lạn, khiến Tần Quỳnh Anh hoảng hốt.
"Bác cả của Lục gia ! Ừm, đúng là nhân vật lợi hại, nhưng mà hình như bà quên, con ông cổ hủ giữ quy củ nhất. Mạnh gia ân với chú Lục là thật, cho dù là ở xưởng máy móc là ở bộ đội năm đó, đều ân dìu dắt quan tâm. Mẹ còn là liệt sĩ đấy, phận như bác cả Lục sẽ cho rằng chú Lục quan tâm một chút là chuyện đương nhiên."
"Nếu ông bà ỷ quyền thế của Lục gia bắt nạt cô nhi Mạnh gia như , lẽ sẽ là đầu tiên tay chỉnh c.h.ế.t bà!"
DTV
"Cô..." Tần Quỳnh Anh tức tới mức nổi trận lôi đình, liều mạng giãy giụa, nhưng tay Mạnh Phất Yên bóp chặt, bà dốc hết bộ sức lực cũng thể thoát khỏi.
"Buông , con khốn , cô và cô... Ưm ưm..."
Lực tay của Mạnh Phất Yên dần mạnh hơn nữa, càng ngày càng mạnh, Tần Quỳnh Anh hoảng sợ đôi tay liều mạng đẩy tay Mạnh Phất Yên , nhưng mà đẩy .
Hơi thở càng ngày càng ít, gương mặt lạnh như băng của Mạnh Phất Yên, đây là đầu tiên bà cảm nhận uy h.i.ế.p tử vong.
Mạnh Phất Yên cứ lạnh nhạt như , mặt chút biểu cảm nào.
Cô căn bản chút phản ứng nào đối với sợ hãi của bà , căn bản là thể tưởng tượng , phụ nữ là vợ của chú mà cô tôn kính.