Lục Tinh Từ cạn lời: "Sáng sớm tinh mơ ăn lẩu ư?"
Lục Tinh Dã : "Nếm thử mùi vị mà, cũng quy định bắt buộc giữa trưa mới ăn đúng ?"
Thôi!
Lục Tinh Từ cũng nhiều lời, cầm niêu lẩu tới, đặt bếp lò, rót thêm ít nước cốt lẩu .
Lại ngâm ít rau khô Mạnh Phất Yên chuẩn .
"Lại đây cùng nấu , vặn chuyện trong nhà cho em xem."
"Anh rửa mặt mũi ."
Lục Tinh Dã chạy tới phòng vệ sinh rửa mặt một lát, trở về bên bếp lò, hai em cứ vây quanh bếp lò như , ăn lẩu chuyện trong nhà.
"Lão nhị, em xem nên bây giờ? Chúng thể thật sự cha ly hôn đúng ? Đối với nào cũng là !"
Lục Tinh Từ thái ít thịt bò cho trong nồi nấu, lúc cởi áo bông thật dày , chỉ khoác , bên trong là áo len màu xám, tay áo xắn lên một đoạn lộ cánh tay cứng rắn.
Trước đây cũng tòng quân, nhưng mắt là bộ đội chuyển nghề, tạm thời nghiên cứu.
Lục Tinh Từ là nho nhã nhất trong ba em Lục gia, tràn ngập trí thức phong độ, lúc đeo mắt kính, cổ tay còn một chiếc đồng hồ.
Nước nồi lẩu sôi ngừng tỏa nóng, cúi đầu, nước kính mờ , Lục Tinh Dã cả đều chút thấy rõ đang nghĩ gì.
Lục Tinh Từ : "Chỉ cần chúng , cha sẽ ly hôn."
Lục Tinh Dã sửng sốt:
"Hả? Em chắc chắn ? Anh ly hôn, nhưng bà cố chấp dáng vẻ c.h.ế.t ngừng, cha tiếp nhận hành động của bà , ầm ĩ lâu như , chừng sẽ ly hôn."
Lục Tinh Từ bình tĩnh phân tích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-217.html.]
"Cha nghĩ tới việc ly hôn, ông vẫn luôn là cha , trong hôn nhân ông chắc chắn sẽ tâm tư khác gì đó, còn Yên Yên và Vân Ký... Bọn họ con của cha!"
"Anh mà! Cha cũng với , hai em là con của ông ..." Lục Tinh Dã đến đây, dừng , cảm thấy kỳ lạ em trai nhà .
"Lão nhị, em... Có em chuyện gì ? Sao bình tĩnh như thế?"
Lục Tinh Từ một cái:
"Em chuyện gì? Chuyện đoán cũng thể đoán hiểu , Yên Yên và Vân Ký, thể là con riêng của cha? Anh xem Mạnh gia là nhà thế nào?"
Lục Tinh Dã chút nghi ngờ với thái độ của , nhưng truy hỏi:
"Anh cũng , gia đình như Mạnh gia căn bản khả năng để dì Mạnh và cha loại quan hệ chính đáng . Nói một câu khó , Yên Yên thật sự là con của cha, lúc khi dì Mạnh mang thai ông cụ Mạnh nghĩ cách khiến ly hôn với cha, thể đợi đến khi Vân Ký sinh ?"
Khóe miệng Lục Tinh Từ nhếch lên độ cong khó mà thấy , chút châm chọc:
"Chúng đều là khả năng, nhưng mà tin đúng ?"
DTV
" , cho dù giải thích thế nào bà đều tin."
Lục Tinh Từ :
"Không là bà tin, là tin. Mạnh gia là thổ hoàng đế của thành phố Thường Ninh, lúc Tần gia cũng tệ, nhưng căn bản đủ mặt Mạnh gia, chúng ... Có lẽ là chút ghen tị với dì Mạnh, thể là thể so sánh , hiện giờ dì đều chết, nếu bà vẫn so thì khó chịu đến mức nào?"
"Cho nên nhắc tới chuyện còn đỡ, một khi nhắc , thì bà càng tin. Chỉ Yên Yên và Vân Ký đều là con riêng của cha, bà mới thể ghim dì Mạnh lên cột sỉ nhục, dì Mạnh và cha đều sai, chỉ bà sai, chỉ bà là hại."
Lục Tinh Dã: "..."
Một lúc lâu mới kịp phản ứng: "Chuyện ... Chuyện một lúc lâu vẫn là của ?"
Lục Tinh Dã bất đắc dĩ:
"Lúc cũng biện pháp mà, bà vẫn luôn ồn ào như , nhỡ truyền ngoài lòng nắm nhược điểm. Em xem trong nhà như bà đều hoài nghi, tương lai cha và Yên Yên còn gặp kiểu gì? Có lẽ công việc của cha đều giữ nổi."
Lục Tinh Từ mỉa một tiếng: "Là cha thật sự quá, khiến chút cố kỵ."