"Vậy đây!"
Anh túi to mặt, do dự : "Em thật sự thiếu đồ ăn ?"
Mạnh Phất Yên :
"Thật sự thiếu, nhưng mà sẽ nhanh chóng trở về đúng ạ? Anh và hai đều đãi ngộ , phiếu dùng hết giữ một ít cho em, cũng tuy em thiếu tiền, nhưng mà hiện giờ công việc! Không phiếu, thì em thể mua đồ."
Cuối cùng Lục Tinh Dã cũng cảm thấy đất dụng võ, chỉ trách điều kiện của Mạnh gia thật sự quá , đôi khi đều nhớ nổi Yên Yên sẽ thiếu gì, em gái vẫn luôn giàu hơn .
Anh hai lời đặt hành lý xuống, móc một xấp phiếu trong túi : "Cho em, đều cho em, đợi đến chỗ hai em, sẽ lấy hết của em cho em."
Mạnh Phất Yên cũng khách sáo, vươn tay nhận lấy: "Anh để để dùng ạ?"
"Anh còn một ít, cũng đủ để ăn cơm, yên tâm."
Mạnh Phất Yên gật đầu, nhận lấy.
"Vậy thì em khách sáo nữa!"
Lục Tinh Dã thấy cô nhận phiếu, vui vẻ xách theo hành lý rời .
Đi tới ga tàu hỏa, lâu lên xe lửa.
Trên xe lửa nhiều , là tạm thời quyết định, cho nên đặc biệt kiếm vé giường , dù sáng mai là thể tới.
Trong xe chen đầy, Lục Tinh Dã ôm túi trong lòng, ôm thật chặt.
Sáng sớm hôm , Lục Tinh Từ đợi ở ga tàu hỏa.
Nhìn thấy em trai nhà , Lục Tinh Dã chút kích động, ôm đồ ăn ngon ngừng vẫy tay với Lục Tinh Từ.
"Lão nhị, lão nhị ở đây!"
Nhìn thấy cả nhà mang theo nhiều hành lý như thế, trạng thái tinh thần còn vẻ tệ lắm, mặt thậm chí còn ý , Lục Tinh Từ nhướng mày.
Trong nhà đều loạn thành như , là cả tinh bì lực tẫn ?
Còn rảnh chuẩn nhiều đồ cho như ư?
Cha chuẩn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-216.html.]
Với tính cách của , ầm ĩ thành như còn tâm tư chuẩn đồ ăn cho ?
Anh cả còn tươi như thế?
Đi đến mặt Lục Tinh Từ, Lục Tinh Dã vỗ túi trong ngực: "Đi thôi, mau về nhà, Yên Yên chuẩn , đều là đồ ăn ngon."
Lục Tinh Từ: "..."
Bọn họ bao lâu gặp ?
Gặp câu đầu tiên là ăn ?
Bất đắc dĩ, Lục Tinh Từ vẫn dẫn cả nhà trở về ký túc xá của .
Anh lái xe của cơ quan tới đây, bốn mươi phút là tới, đãi ngộ của Lục Tinh Từ vẫn , nhà ở một phòng một khách, nhưng mà diện tích rộng lắm.
Đối với một đàn ông độc như mà , gian .
Vào cửa, trong phòng đốt một chậu than, ấm áp hơn bên ngoài nhiều, Lục Tinh Dã đặt hành lý xuống, đó mở ba lô cho xem.
"Sau khi mua vé xong thì gặp Yên Yên, em sắp tới thăm em, nên bảo tới chỗ em mới ga xe lửa. Đây đều là đồ ăn em chuẩn , tất cả đều là thứ ."
Sau khi xong, đều cần Lục Tinh Từ tự lục , Lục Tinh Dã tự mở, giới thiệu từng thứ cho Lục Tinh Từ.
DTV
"Đây là thịt khô, món là bò kho, đây là nước cốt lẩu..."
Lục Tinh Dã mở hộp , bên trong lộ nước cốt lẩu đông , Lục Tinh Dã vui vẻ khoe khoang:
"Nhìn xem, đây đều là dầu, Yên Yên tự nấu đấy. Em đặt một miếng trong nước lẩu, sẽ ăn đặc biệt thơm."
Lục Tinh Từ nhận lấy xem một lát: "Nhìn dáng vẻ khác mỡ heo lắm, đây là đồ ."
Nhìn thấy thịt khô và thịt bò, Lục Tinh Từ : "Em gái đúng là thương em, ăn tết gửi đồ em còn ăn hết, lúc gửi thêm đồ cho em."
Lục Tinh Dã sửng sốt: "Lúc em cũng từng gửi cho em ?"
Lục Tinh Từ nhướng mày: "Sao thế? Khi ăn tết em cho ?"
Lục Tinh Dã nghĩ tới chuyện là tức giận:
"Cho chứ, cho? Mùng 1 tết Yên Yên tới nhà chúng chúc tết, lúc mang tới ít hàng tết, chúc tết chuẩn chắc chắn thể giống em đều là thịt , nhưng cũng chuẩn khô bò. Khô bò ăn siêu ngon, đều nỡ ăn, chỉ ăn một ít. Kết quả cha cãi , theo cha ngoài chuyện một lát trở về, nhà bà ngoại tới, út ăn hết sạch túi khô bò, còn oán trách quá ít ăn no, khiến tức c.h.ế.t mất."
Lục Tinh Dã một vòng: "Có nồi ? Chúng ăn thử lẩu ."