Nhiệt liệt cả tạm dừng thời khắc , dựa cô, cả đều run lên.
Một lúc lâu dừng , ngẩng đầu cô, cô gái mở to đôi mắt to ngập nước, vẻ mặt vô tội .
Cố Đình Chi tươi hơn, đè đôi tay của cô ở đỉnh đầu, hỏi: "Anh thật sự trong vòng nửa tháng, em báo đáp thế nào?"
Mạnh Phất Yên : "Anh thế nào?"
Đôi mắt của Cố Đình Chi sâu thẳm, ánh mắt cổ áo cởi cúc của cô, chỗ đó, da thịt non mịn khiến mê say.
"Tối hôm qua bận tâm em là đầu tiên, cho nên nỡ dùng sức, , em nên mặc một ?"
Mạnh Phất Yên nghĩ một lát, gật đầu: "Có thể! Đến lúc đó... Mặc phát huy!"
Cố Đình Chi nhướng mày, : "Vậy ? Đến lúc đó đừng đấy nhé."
Mạnh Phất Yên .
Cố Đình Chi to hơn, cúi đầu hôn môi cô: "Ngoan, đừng sợ, cho dù em , cũng là khiến em thoải mái đến mức phát , chồng vẫn yêu em mà."
Nụ hôn nhiệt liệt hạ xuống, chặn hết những lời Mạnh Phất Yên .
Chuyện khiến cô hoảng sợ, thậm chí đều xem nhẹ xưng hô của đối với , vươn tay đẩy theo bản năng:
"Nơi là phòng bếp..."
"Không , khi Vân Ký khóa trái cửa, một lát là xong!"
Trong phòng bếp ấm áp, phòng bếp của Mạnh gia cũng đủ to, chỗ bọn họ là góc chết, cửa sổ cũng ở đây, tương đối kín đáo, đủ lãng mạn, còn khẩn trương kích thích.
Nơi là nơi cô lớn lên, đầu tiên tối hôm qua là ở khuê phòng của cô, ở khuê phòng cô lớn lên từ nhỏ cô, loại cảm giác , thỏa mãn thật sâu dục vọng chiếm hữu của .
Hiện giờ là ở trong phòng bếp, lúc trong lòng Cố Đình Chi dâng lên một ý niệm, ở mỗi góc trong nhà từng thuộc về cô, đều cô một ...
Trong khí chỉ còn tiếng thở dốc thô nặng của Cố Đình Chi, thứ ở nơi đều , nhưng mà cái bàn đủ định, dùng chút lực là dễ đẩy .
Mỗi di chuyển đều phát tiếng vang kẽo kẹt kẽo kẹt, cùng với tiết tấu quy luật, như khúc nhạc động lòng giờ ngọ, khiến say mê!
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-70-sau-mot-tran-tai-nan/chuong-212.html.]
Thời gian dần trôi qua, nhanh tới hai giờ chiều, đợi đến khi Cố Đình Chi dừng , đồng hồ dậy.
Mặc áo khoác , bế cô gái cả xụi lơ lên, ôm chặt cô trong lòng, dùng áo bọc lấy cô.
"Có lạnh ? Đừng để lạnh!"
Cả Mạnh Phất Yên vô lực, như bếp lò, nóng chết, cô dựa trong lòng thở dốc từng cái.
"Không lạnh, trong lòng ấm áp."
Cố Đình Chi cúi đầu cô, cô gái nhỏ trong lòng gương mặt ửng đỏ, kèm theo đỏ ửng khi tình cảm mãnh liệt qua , cả đều màu hồng nhạt, còn mồ hôi của , trán cũng là mồ hôi tinh mịn.
Dáng vẻ cẩn thận nhất, nếu mồ hôi dễ khiến cảm.
Anh vội vàng lau mồ hôi cho cô, cầm quần áo mặc cho cô.
"Nhanh mặc quần áo , tránh cho lạnh, hai giờ, lát nữa ."
Mạnh Phất Yên còn bàn, bĩu môi trừng , ấm ức : "Mới thiết xong , mặc kệ em ?"
Cố Đình Chi véo má của cô, tệ, dính lấy .
"Em cho rằng chạy ? Anh ước gì vẫn luôn ở bên cạnh em, nhưng mà cô gái nhỏ của nước ngoài như , nên nhanh chóng nỗ lực ?"
Cố Đình Chi cúi đầu hôn cô, nâng mặt cô dỗ dành: "Ngoan, tối nay tới tìm em."
Mặc quần áo cho cô xong, ôm cô lên ghế nghỉ ngơi, đó cũng mặc quần áo hẳn hoi, cúi đầu sờ gương mặt cô:
"Anh đây, em mệt c.h.ế.t , buổi tối nghỉ ngơi , cần đợi , đừng khóa cửa sổ là ."
Mạnh Phất Yên ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ!"
Cố Đình Chi rời , Mạnh Phất Yên ghế nghỉ ngơi một lúc lâu.
Cô cảnh phòng bếp một lát, phòng ở to, còn đám đáng ghét đây nữa, ở niên đại thiếu thốn vật tư như , nơi khắp nơi đều là đồ ăn.
Vật tư đầy đủ, chuyện tương lai cũng manh mối, còn tình cảm ngọt ngào với đàn ông thích, cô vui!